Tống nhị nương tử vừa nói vừa trừng mắt nhìn tiểu thiếp Đoàn di nương nhỏ bé đáng thương ở bên cạnh Tống Thần, rõ ràng là đang nâng cao địa vị của Thẩm Thiên lên.
Tuy rằng Tống Thần không được vui cho lắm nhưng nghĩ đến những đánh đổi của Thẩm Thiên, hắn ta vẫn đáp một câu: “Ta biết rồi, nương.”
Khương Quán lặng lẽ trông thấy một màn này suýt chút nữa thì bật cười thành tiếng, á há há…
“Ngươi cười cái gì?”
Thẩm Thiên có hơi không hiểu gì cả, lúc này, nàng ta và Khương Quán đang cùng nhau hái “thảo dược” cho nên có một loại ảo giác đối phương đang cười chê mình.
“Không có gì.”
Khương Quán đứng dậy, không hái thêm gì nữa, chẳng qua, Tống Cửu Ly vẫn nghe lời hái thêm một ít rồi mới đuổi theo đội ngũ.
Dọc theo đường đi, Khương Quán trông rất vui vẻ, khóe miệng hơi nhếch lên thậm chí còn không nhịn được mà ngâm nga giai điệu.
Tống Cửu Trì đang cõng Tống Cửu Uyên đi bên cạnh, trông thấy tâm trạng của nàng không tồi, Tống Cửu Uyên mở mắt ra, nhẹ giọng hỏi: “Trông ngươi có vẻ rất vui?”
“Đúng rồi, nhìn thấy một vài tên ngu ngốc làm chuyện ngu ngốc, ta có thể không vui được sao?”
Khương Quán đi rất thong thả, Tống Cửu Uyên không hiểu cho lắm, thẳng đến giữa trưa, tất cả mọi người mới biết nàng đang vui gì.
Vì Khương Quán nói với Tổng Cửu Ly: “Đi rửa mấy thứ này đi.”
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xet-nha-luu-day-ta-don-sach-kho-ke-dich-di-chay-nan/3849830/chuong-43.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.