Cho dù trước đây tổ mẫu có tốt với nàng ta đến đâu thì đó cũng chỉ là dựa trên cơ sở ca ca đã cả gia đình lớn bọn họ, nhưng bây giờ…
Nghĩ đến suy nghĩ mới vừa rồi của mình, Tống Cửu Ly thấy hổ thẹn vô cùng, muốn tìm Khương Quán để xin lỗi thế nhưng Khương Quán đã vác hành lý lên lưng, chuẩn bị sẵn sàng xuất phát rồi.
Bộ dáng đó rõ ràng là không muốn để ý đến nàng ta cho lắm, mà Tống Cửu Trì cũng cõng Tống Cửu Uyên lên, không hề liếc mắt nhìn nàng ta lấy một cái, bước đi với vẻ vô cùng tức giận.
Lúc này, đến ngay cả Tống đại nương tử cũng không cần nàng ta đỡ, một mình kiên cường đuổi kịp bước chân của bọn họ.
Tống Cửu Ly cầm hành lý của mình lên với vẻ sốt ruột hoang mang, vừa định đuổi theo thì lại bị Thẩm Thiên chặn lại.
“Ly Nhi!”
“Nhị tẩu, ngươi có chuyện gì sao?” Tống Cửu Ly lạnh mặt, trông vẻ rất bực mình, chỉ sợ mẹ và các anh không còn để ý đến nàng ta nữa.
Thẩm Thiên buồn bã cúi mắt nhìn xuống: “Ly Nhi, cha và tướng công bị thương rất nặng, cần thuốc, ta biết đại ca có.
Chúng ta cũng không tham lam, các ngươi chia cho chúng ta một ít là được, ngươi cũng không đành lòng nhìn bọn họ bị đau đến chết chứ?”
Ngươi cầu xin đại bá mẫu đi, nàng ấy chắc chắn sẽ nghe lời ngươi.”
Tống Cửu Ly rối rắm mím môi, nghĩ đến lời của mẹ và các ca lập tức kiên định đáp: “Thuốc của đại ca ta vốn không nhiều,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xet-nha-luu-day-ta-don-sach-kho-ke-dich-di-chay-nan/3849828/chuong-41.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.