Khương Quán cười lạnh một tiếng, vả thẳng một cái vào mặt Thẩm Thiên, xuống tay không hề nương tình một chút nào, mà tiểu bá vương vừa rồi còn ở trong tay nàng đã sớm bị ném đến trước mặt lão phu nhân rồi.
“Đại tẩu!”
Tống Thần đi qua với vẻ bất mãn nhưng lại bị Tống Cửu Trì chặn lại: “Đường ca, chuyện của nữ nhân cứ để nữ nhân bọn họ tự mình giải quyết đi.”
Có nói thế nào thì nữ nhân tâm cơ Khương Quán này cũng đều là vì đại ca của hắn ta, một điểm này, Tống Cửu Trì chắc chắn vẫn có thể phân được rõ ràng.
“Quán Quán nói đúng đấy, suy cho cùng cũng không phải con đẻ, mẫu thân không thể công bằng thì ta cũng có thể hiểu được.”
Đột nhiên Tống đại nương tử nói với vẻ bi thương: “Nhưng mẫu thân có thể nể mặt Uyên Nhi đã bảo vệ con cháu ngươi nhiều năm như vậy mà giúp hắn một lần được không?”
“Ngươi nói lung tung cái gì!”
Trong mắt lão phu nhân lóe lên vẻ chột dạ: “Còn nữa, chúng ta cũng không thể giúp được gì, có thể gắng gượng qua được hay không còn phải xem mệnh của Uyên Nhi!”
“Ha…” Tống đại nương tử đã hoàn toàn lạnh lòng, lập tức nói ra bí mật đã bị lão phu nhân che giấu suốt nhiều năm như vậy.
“Ngươi không xứng làm tổ mẫu của các con ta, năm đó chẳng qua ngươi chỉ là một thị thiếp sinh con, nếu không phải phụ thân sủng thiếp diệt thê thì cái chức lão phu nhân này cũng không đến lượt ngươi làm đâu!
Con cái ta mới là dòng chính
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xet-nha-luu-day-ta-don-sach-kho-ke-dich-di-chay-nan/3849804/chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.