Tốt xấu gì Khương Quán này cũng là đích nữ của thượng thư phủ, nói không chừng lúc bị lưu đày, nhà mẹ đẻ còn có thể trợ cấp cho một ít, không thể tùy tiện đắc tội được.
Thêm nữa, bây giờ sinh tử của toàn phủ bọn họ sợ là vẫn phải dựa vào Tống Cửu Uyên, cho dù hắn không thích Khương thị này thì tốt xấu gì đây cũng là thê tử của hắn.
Thẩm Thiên sau khi bị quở trách hoàn toàn bất mãn, nhưng vào đúng lúc này, Tống Cửu Uyên bị triệu vào cung từ sớm đã trở về.
Nhưng hắn lại là được khiêng về đây!
Nửa người dưới máu tươi đầm đìa đến kinh người, Tống đại phu nhân vừa mới bình tĩnh lại vừa trông thấy bộ dáng này của con trai đã trợn trắng mắt, hoàn toàn bất tỉnh.
“Đại ca!”
Tống Cửu Trì vội vàng đi lên đón, đại ca bình thường anh dũng, lúc này lại bị đánh đến thoi thóp, bây giờ sắc mặt trắng bệch, không rõ sống chết.
Đây là nam nhân của nguyên chủ cũng chính là nhân vật phản diện trong sách!
Khương Quán cũng vội vàng đi lên, bàn tay trắng nõn nhẹ nhàng đặt lên mạch đập của Tống Cửu Uyên, hoảng hốt kêu lên: “Vương gia!”
Trời ơi!
Tên cẩu hoàng đế này ra tay cũng tàn nhẫn quá rồi!
Trong ký ức của nguyên chủ, buổi sáng người vẫn còn sống sờ sờ, lúc này lại bị đánh đến nửa sống nửa chết, rõ ràng là đã hấp hối thoi thóp rồi, đây là đánh cho chết, không chết thì cũng tàn phế!
Nhìn thấy bộ dáng này của Tống Cửu Uyên, nữ quyến các viện vốn vẫn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xet-nha-luu-day-ta-don-sach-kho-ke-dich-di-chay-nan/3849791/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.