Ngoại trừ nhà kho của nam nhân chết tiệt kia của nàng, Khương Quán còn khoắng sạch toàn bộ nhà kho của các chủ tử lớn nhỏ trong phủ, phòng bếp cũng không tha.
Lúc này, chủ tử của các viện đều gấp đến mức không biết phải làm sao, cho nên cũng không có ai phát hiện ra hành động kỳ quái của Khương Quán.
Sau đó, Khương Quán lại vòng về nhà mẹ đẻ của nguyên chủ là thượng thư phủ, trong sách nói của hồi môn của nguyên chủ đều đã bị mẹ kế nuốt riêng, Khương Quán cũng không có cái tính để người khác được lời.
Vì thế nàng vèo một cái lẻn vào phòng riêng của thượng thư phu nhân, hay lắm, tơ lụa Lăng La, vàng bạc châu báu, sách cổ đồ trang trí…
Thượng thư phu nhân này chẳng qua chỉ xuất thân từ thiếp nên mấy thứ này rõ ràng là của mẹ ruột nguyên chủ để lại, Khương Quán không hề nương tay, một cọng lông cũng không thèm để lại.
Ngay cả lương thực và toàn bộ rau cỏ trong phòng bếp lớn của thượng thư phủ đều bị nàng khoắng sạch, trên đường đi đến nhà bếp lớn vừa vặn nghe thấy tên cha cặn bã đang nói chuyện.
“Chiến vương đúng là xui xẻo, vừa đánh thắng một trận, ta còn tưởng hắn có thể được khen ngợi mới tặng đứa con gái qua đó, nào ngờ thánh tâm khó đoán.”
“Lão gia, vậy chúng ta phải làm sao đây? Trong phủ già trẻ lớn bé nhiều người như vậy, cũng không thể bị bọn họ liên lụy được.”
“Cắt đứt tình thân, nhất định phải cắt đứt tình thân!”
Giọng của nam nhân vô cùng kiên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xet-nha-luu-day-ta-don-sach-kho-ke-dich-di-chay-nan/3849789/chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.