Mệnh lệnh trước khi xuống thuyền của Trầm Khinh Trạch chính là trước nửa đêm nay, nếu y không quay lại thuyền thì hãy nả pháo ngay lập tức.
Tầm nhìn ban đêm hạn chế, đợt pháo đầu tiên chỉ là để nhắm thí, thế nhưng lại vừa khéo bắn thẳng vào tường thành, tường thành của thành Nam Tế còn lâu mới kiên cố bằng tường thành sau khi được thăng cấp xong của thành Uyên Lưu, chỉ mới bị nả có một pháo thôi là nó đã bị sụp mất một lỗ rồi.
Lỗ thủng đó nói lớn thì cũng không lớn nhưng nói nhỏ thì cũng chẳng nhỏ, thế nhưng tiếng pháo nã đinh tai nhức óc dọa cho đám binh lính chẳng hiểu rõ sự tình bên trong thành sợ đến thất hồn bạt vía.
Phủ thành chủ của thành Nam Tế.
Sau chấn động ngắn ngủi, phủ thành chủ lại khôi phục sự yên tĩnh về như trước, sứ giả cảnh giác mà nhìn ngang nhìn dọc, hắn vẫn chưa phát hiện ra được dấu hiệu gì khả nghi, thế nhưng trong lòng vẫn còn nghi ngờ.
Đám binh lính lo lắng trong lòng, cánh tay cầm kiếm chỉ vào Trầm Khinh Trạch của chúng hơi run lên, bước chân không tự chủ được mà lùi về sau hai bước.
Duy chỉ có Trầm Khinh Trạch và lão thầy pháp của thành Minh Châu là vẫn còn giữ được sắc mặt bình tĩnh, người nọ gõ gõ cây pháp trượng, trầm giọng mở lời:
"Mọi người đừng hoang mang, chỉ là chút tài vặt mà thôi."
Trầm Khinh Trạch nhìn lão:
"Thành Minh Châu đã tốn bao nhiêu tiền để cung phụng cho các hạ thế?
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xay-dung-vuong-toa/2592109/chuong-79.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.