Mùi của Julie mạnh dần lên theo từng khối nhà. Khi những ngôi sao đầu tiên hiện lên trên bầu trời hình ô van của Sân vận động, tôi rẽ ở góc đường và dừng lại trước một căn nhà biệt lập làm bằng nhôm trắng. Tất cả những tòa nhà ở đây đều dành cho nhiều gia đình, nhưng ngôi nhà này nhỏ hơn, hẹp hơn, và cách xa một quãng đầy bất tiện so với những nhà hàng xóm nằm san sát. Nó cao bốn tầng nhưng chiều rộng dường như còn chẳng đủ chia thành hai phòng, trông nửa giống một ngôi nhà chung cư, nửa giống tháp canh ở nhà tù. Tất cả các cửa sổ đều tối trừ một ban công tầng ba chìa ra từ chái nhà. Cái ban công có vẻ lãng mạn đến khập khiễng so với kiến trúc khắc khổ của ngôi nhà, cho đến khi tôi nhìn thấy những khẩu súng xoay nòng gắn ở các góc.
Nấp sau một đống thùng ở sân sau phủ cỏ nhân tạo, tôi nghe thấy có tiếng nói trong nhà. Tôi nhắm mắt lại, tận hưởng những âm sắc ngọt ngào và nhịp điệu gay gắt của chúng. Tôi nghe thấy tiếng Julie. Julie và một cô gái khác, bàn tán chuyện gì đó bằng giọng sôi nổi và đảo phách như nhạc jazz. Tôi khẽ đu đưa người, nhún nhảy theo nhịp trò chuyện của họ.
Cuối cùng câu chuyện cũng tàn dần, và Julie bước ra ban công. Nàng có đi mới một ngày, nhưng nỗi xúc động được xum họp trào lên trong tôi như thể chúng tôi đã xa nhau hàng thập kỉ. Nàng tì khuỷu tay lên lan can, chỉ mặc phong phanh một chiếc áo
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xac-am/3276632/chuong-19.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.