"Hoàng thượng định hưng sư vấn tội sao?"
"Phải." Hắn đáp rất nhanh: "Vì sao biết rõ thân thể mình không tốt còn chạy loạn khắp nơi? Nàng có biết ta lo lắng cho nàng thế nào không?"
Ta nghe thấy mà sững sờ, nhéo lấy vạt áo hắn vò đi vò lại, mấy lần muốn mở miệng nhưng lại không biết nên nói gì.
"Liên lạc với mật thám quan trọng đến thế sao? Ngay cả thân thể mình cũng có thể không màng tới?" Hắn siết c.h.ặ.t eo ta, ép cho khoảng cách giữa hai người dán sát vào nhau, thậm chí ta còn cảm nhận được nhịp tim đập mạnh mẽ của hắn trong l.ồ.ng n.g.ự.c.
"Hoàng thượng... không hỏi ta định đưa tình báo gì cho Lý Cận sao?"
Mục Hành Chỉ bật cười: "Được, nàng định đưa cái gì?"
"Đương nhiên là đưa đơn t.h.u.ố.c điều kinh hoàng thượng bốc cho ta rồi." Ta cẩn trọng ngước mắt.
Khuôn mặt hắn tức khắc rạng rỡ: "Cũng chưa đến nỗi quá ngốc."
"Lúc chàng bắt mạch cho ta, có phải là đêm ta phát độc không? Lời nói mớ của ta, phải chăng chàng đã nghe thấy hết rồi?" Ta suy đi tính lại, mấy ngày ta tới nước Lương này, thời cơ duy nhất Mục Hành Chỉ có thể bắt mạch cho ta chỉ có thể là lúc ta hôn mê.
Ta vốn dĩ ngủ rất nông, nếu hắn đến lúc ta đang ngủ thì ta nhất định sẽ cảm nhận được.
Chỉ có đêm đó, mọi giấc mơ đều rất chân thực. Vậy nên ta đoán có lẽ mọi chuyện vốn dĩ là thật.
Nếu là thật, vậy có lẽ t.h.u.ố.c độc trên người ta đã được giải rồi. Chỉ cần đến tháng sau
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xa-xa-chang-hen-ngay/5228277/chuong-9.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.