Ta thấp thỏm không yên đi theo cung nhân đến tẩm cung của Mục Hành Chỉ, khi ta gặp hắn, hắn sớm đã dùng bữa xong, đang được cung nhân hầu hạ súc miệng.
"Trẫm đã dùng bữa xong, mời công chúa tự nhiên." Mục Hành Chỉ liếc nhìn thức ăn thừa trên bàn, ý tứ không cần nói cũng hiểu.
Khi xưa Mục Hành Chỉ làm con tin ở Đại Chân, những ngày tháng trải qua còn không bằng một vị hoàng t.ử không được sủng ái, thường xuyên bị cung nhân lãng quên, bụng đói cồn cào.
Để hắn có thể ăn no, ta đã nghĩ ra một cách, giả vờ sỉ nhục hắn, bắt hắn ăn thức ăn thừa của ta.
Cứ như vậy, cả hai người đều được ăn no.
Dần dần, ta sẽ bảo ngự thiện phòng làm ít đi một chút, tránh để Mục Hành Chỉ ăn quá no, những món Mục Hành Chỉ thích ăn qua miệng các cung nữ lại biến thành món công chúa thích ăn.
Ta cầm đôi đũa bạc có chút thất thần, lẽ nào... thực chất Mục Hành Chỉ rất để tâm việc ăn thức ăn thừa của ta? Nay cố ý bày ra trò này để sỉ nhục ta? "Sao thế? Công chúa thấy cơm canh nước Lương khó nuốt sao?" Giọng nói của Mục Hành Chỉ vang lên từ phía trên đỉnh đầu.
Lúc này ta mới nghiêm túc nhìn thức ăn thừa trên bàn, thực ra còn lại không nhiều... hơn nữa đều là những món thường làm trong cung Đại Chân.
Ta tỉ mỉ quan sát từng món ăn, trong ký ức của ta, hình như ta đều từng khoe với Mục Hành Chỉ:
"Mục Hành Chỉ ngươi mau ăn đi, đây là món
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xa-xa-chang-hen-ngay/5228275/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.