Trong ngự thư phòng, Cô Ngự Hàn đọc qua những tấu chương chán chết, trong con ngươi đen dày ẩn chứa sự khôn khéo và phức tạp.
Ngón tay thon dài lúc thoáng cầm lấy ngự bút bên cạnh phê duyệt, lúc lại vô thức gõ lên mặt bàn, cử chỉ biếng nhác đến cực điểm.
Ngoài cửa, đột nhiên vang lên âm thanh truyền báo: “Vương, trưởng lão cầu kiến.”
Khép tấu chương lại, hắn lập tức nhướng cao mày: “Vào đi.”
“Trưởng lão, chuyện gì?”
Trước tiên Trưởng lão rất cung kính khom người hành lễ, sau đó, ngữ khí có chút cứng ngắc bẩm tấu: “Vương, thuộc hạ có một chuyện không rõ, là về hành tung của Hà Khả Y tiểu thư, vương cho là không cần truy tìm nữa sao? Nàng rất có thể là người chúng ta muốn tìm, chúng ta không thể bỏ qua dù chỉ một dấu vết…”
“Khoan!” Cô Ngự Hàn nổi giận nhăn mày, đưa tay quơ quơ cắt đứt lời trưởng lão.
Đứng bật dậy, thân hình cao lớn của hắn chầm chậm bước xuống bậc thang, nhíu mày nhìn trưởng lão: “Trưởng lão, không phải ngươi vẫn còn muốn nói cái gì hắc tinh ngọc bội, cái gì vương hậu định mệnh với Bổn vương chứ? Nếu quả thực ngươi muốn nói chuyện này, ta đây không muốn nghe.”
“Vương, xin ngài nghĩ lại…” Trưởng lão tận tình khuyên bảo, nhắm mắt theo sát phía sau Cô Ngự Hàn thuyết phục.
Cô Ngự Hàn xoay người, không chút để ý nhín vào đáy mắt trưởng lão, mắt phượng thầm đánh giá:
“Nghĩ lại cái gì, Tuyệt Lệ không phải nói Thiên Ti Nghi đang ở chính giữa mà,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xa-vuong-tuyen-hau/2002595/quyen-2-chuong-81.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.