Trong lúc các nàng đang tìm đến trời đất quay cuồng, Thương Tuyệt Lệ chợt đi tới: “Các ngươi đang tìm cái…này sao?”
Hắn mở lòng bàn tay ra, hắc tinh ngọc bội xuất hiện trước mắt Bối Bối.
Nàng nhanh chóng tiến lên cướp lấy, sau đó rất cẩn thận lật trái lật phải kiểm tra, rồi mới cẩn thận cất đi: “Đúng là nó rồi, làm ta sợ muốn chết, còn tưởng rằng không tìm thấy chứ, Thương Tuyệt Lệ, cảm ơn.”
Thương Tuyệt Lệ gật đầu: “Bối Bối tiểu thư, vương hồi cung, bảo ngươi ra cửa cung chờ hắn.”
Nghe vậy, tim Bối Bối mơ hồ nhảy loạn một cái, nhưng chỉ lát sau, nàng lại giả vờ không thèm để ý chút nào, nói nhỏ:
“Hắn phải về thì cứ về a, sao lại muốn ta chạy tới tận cửa cung xa tít xa tắp đón hắn chứ, vương cung lớn thế này, đi đến nơi chắc chân ta cũng đau chết.”
Miệng lải nhải lầu bầu, tuy nhiên, chân nàng cũng tự động bước ra cửa, nhanh chóng hướng thẳng tới phía cửa cung.
Anh nhi liếc Thương Tuyệt Lệ một cái, nhịn không được che miệng mỉm cười, nhanh chóng bước theo sau.
Thương Tuyệt Lệ cũng cảm thấy hơi buồn cười, khóe miệng luôn luôn nghiêm túc cũng thoáng nhếch lên, lắc đầu, đi theo ra ngoài.
…
Ngoài cửa cung, đoàn người trùng trùng điệp điệp đi theo sau Cô Ngự Hàn, cờ xí rợp trời, có thể thấy được tràng diện thật long trọng, càng có thể thấy được sự thận trọng của lần ra cung này.
Bên trong chiếc kiệu lớn hoa lệ, Cô Ngự Hàn nghiêng người
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xa-vuong-tuyen-hau/2002586/quyen-2-chuong-86.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.