Nhà? Bối Bối cảm giác tim mình nhảy lên một cái, ánh mắt nhịn không được nhìn lại hắn, thấy bộ dáng hắn rất ung dung tùy ý như thực sự xem đó là chuyện hiển nhiên, cái loại cảm giác này… Thật sự có điểm giống như nàng ở nhà.
Một dòng nước ấm áp lướt qua nội tâm, nàng thoáng cái ngây người, lần đầu tiên rất cam tâm tình nguyện ngồi xuống bên cạnh hắn, trầm mặc cầm đũa.
Cô Ngự Hàn nhìn nàng bằng ánh mắt rất dịu dàng, hắn gắp một miếng thịt bỏ vào chén nàng: “Đói bụng liền ăn nhiều một chút.”
“A… Cám ơn.” Bối Bối cảm thấy có chút không được tự nhiên, bởi vì cảm giác này…, nhưng thôi kệ, nàng cũng đang muốn ăn cơm.
Nhìn bọn họ qua lại liếc mắt đưa tình ấm áp, Huyên Trữ cũng không cam lòng yếu thế liền phụng phịu ngồi vào phía bên còn lại của Cô Ngự Hàn: “Vương huynh, ta muốn ăn cái…kia.”
Nàng thẳng tắp chỉ vào đĩa thức ăn trước mặt Bối Bối, ánh mắt âm thầm khiêu khích nhìn Bối Bối.
Bối Bối giả vờ không thấy, chậm rãi ăn miếng thịt Cô Ngự Hàn vừa mới gắp cho nàng, hương thịt thật thơm, nàng ngẩng đầu, nhìn hắn trìu mến ngọt ngào cười một tiếng: “Hàn, thịt này ăn thật ngon nha.”
Tuy nhiên, nụ cười ngọt ngào kỳ lạ của nàng chưa kịp làm hắn vui sướng thì đã có cảm giác từng đợt gió lạnh sắc nhọn vi vút thổi buốt sau lưng xuyên thấu đâm đến tận trái tim.
Hắn miễn cưỡng cười khan, sau đó cũng gắp thức ăn bỏ vào chén Huyên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xa-vuong-tuyen-hau/2002571/quyen-2-chuong-93.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.