Nam nhân bị Bối Bối trách móc một hồi, có chút lúng túng: “Việc…kia… Ca ca… A, ngươi đang giận Tiểu Ngoan sao?”
Nguyên lai nam nhân xinh đẹp hơi ngơ ngác này tên Tiểu Ngoan, aii…, tiếc cho dáng người này, dung mạo này.
“Tiểu Ngoan là thế này, ngươi có biết là mình bị nàng lừa không, xâu mứt quả này hoàn toàn không đáng giá hai viên dạ mình châu!” Bối Bối vừa nói, tiện thể trợn mắt liếc nhìn vị đại thẩm rõ ràng đang chột dạ kia.
“A?” Đôi mắt Tiểu Ngoan sáng trong veo chuyển hướng đại thẩm, có chút nghi hoặc, có chút đau thương.
“Thẩm thẩm, ngươi thực sự lừa Tiểu Ngoan sao?” Hắn nói có chút tủi thân.
Đại thẩm bán mứt quả hơi lúng túng, nàng nhìn Bối Bối, rồi lại nhìn Tiểu Ngoan, sau đó cố làm ra vẻ: “Ngươi thích mua thì mua, không mua thì ta đi.”
Nói xong, đại thẩm liền cầm mứt quả, bước chân thoăn thoắt bỏ đi.
Tiểu Ngoan đang định đuổi theo: “Thẩm thẩm, ta muốn ăn…”
Bối Bối chặn ngang lôi hắn lại, bĩu môi, ngón tay chỉ sang hướng khác: “Đừng ăn đồ của kẻ lừa đảo, bên kia cũng có, ngươi chờ ở đây, ca ca mua cho ngươi.”
Buông tay hắn ra, sau khi chắc chắn hắn sẽ không đuổi theo đại thẩm lừa gạt kia, nàng bước nhanh đến chỗ một người bán mứt quả rong ở phía trước, nhanh chóng mua một xâu mứt quả, sau đó quay trở lại.
“Ây, mứt quả này cho ngươi.” Nàng chìa tay đưa mứt quả sang, ánh mắt nhìn thẳng vào mặt Tiểu Ngoan, không nhịn được muốn than
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xa-vuong-tuyen-hau/2002532/quyen-2-chuong-113.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.