Nói xong, hắn phất tay áo xoay người, trầm giọng quát: “Người đâu!”
“Có.” Thủ vệ vội vã đi tới đợi lệnh.
“Áp giải toàn bộ những nữ nhân đến thiên lao cho Bổn vương, không có lệnh của Bổn vương, không cho bất cứ kẻ nào vào thăm.”
“Vâng.”
Thủ vệ nhanh chóng nhận lệnh đi bắt lấy những quý phi đã sợ hãi đến hồn xiêu phác lạc.
Khi các nàng thấy thủ vệ đến gần bao vây, đều hoảng sợ vô cùng, khuôn mặt xinh đẹp tái đi, khóc lóc cầu xin tha thứ: “Vương, xin đừng, vương…”
Cô Ngự Hàn lạnh lùng nhìn các nàng bị thủ vệ đưa đi, đối với tiếng khóc thảm thiết không hề có mảy may suy chuyển, hắn đã sớm muốn xử lí những nữ nhân luôn e thiên hạ không loạn này, từ lần đầu tiên Bối Bối xuất cung đã muốn xử lí, nếu không phải đột nhiên nàng rời cung, hắn sẽ không vì muốn đuổi theo mà trì hoãn việc này.
Bây giờ, lại một lần nữa bởi vì mấy nữ nhân này, khiến nữ nhân mà hắn yêu mến đau lòng bỏ đi, tức chết hắn!
Càng giận bản thân, tại sao trước đây lại đem về nhiều nữ nhân như vậy khiến mình phiền.
Đúng vậy, từ khi gặp Bối Bối, hắn liền cảm thấy những nữ nhân khác phiền!
Di chuyển cước bộ, không hề bởi vì tiếng khóc hô của Huyên Trữ mà dừng lại.
Huyên Trữ công chúa gục ở bên giường, nhìn bóng hắn càng chạy càng xa, muốn đuổi theo, nhưng hai chân không thể cử động, nước mắt của nàng rơi lã chã vô cùng thê thảm:
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xa-vuong-tuyen-hau/2002528/quyen-2-chuong-115.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.