Trong lúc nàng tin chắc bản thân sẽ “Đầu rơi máu chảy”, thì loáng thoáng thấy một thân ảnh quen thuộc, cuốn theo một đám tro bụi màu đen bay vút đến.
Ngay sau đó, nàng liền cảm thấy thắt lưng mình được giữ chặt, tốc độ rơi xuống lập tức chậm lại.
Trong hỗn loạn, nàng ngẩng đầu nhìn, lập tức kinh ngạc trợn to hai mắt: “Tiểu… Tiểu Ngoan?”
Chỉ một lát sau, bọn họ đã bình an tiếp đất, Tiểu Ngoan vội vàng kiểm tra khắp người nàng: “Tiểu Bối ca ca, ngươi có sao không?”
Bối Bối chỉ cảm thấy đầu óc choáng váng, nàng nhanh chóng sắp xếp lại ý nghĩ, sau đó một tay túm lấy Tiểu Ngoan đang cuống quýt xoay quanh mình giữ lại, ánh mắt yên lặng nhìn hắn: “Tiểu Ngoan, ngươi biết pháp thuật?”
“Đúng vậy, Tiểu Ngoan từ bé đã học cách bay tới bay lui đẹp mắt…Công phu, đúng, ca ca nói là công phu, ca ca còn nói nam tử hán nhất định phải có công phu, Tiểu Bối ca ca, vừa rồi sao ngươi lại rớt xuống, không bay a, Tiểu Bối ca ca cũng là nam tử hán mà.”
Tiểu Ngoan mở to cặp mắt ngây thơ nghi hoặc nhìn Bối Bối, thấy việc nàng không biết bay rất kỳ quái.
“Ha ha a… Bởi vì trước kia không ai dạy ta mà, Tiểu Ngoan, ngươi dạy ta có được không?” Bối Bối nước miếng ròng ròng, sớm vứt túc cầu sang một bên.
Có điều, đám nhỏ không hề quên việc túc cầu: “Đại ca ca, vị… ca ca cao lớn này là ai? Phép thuật thật là lời hại nha, Đại ca ca, chúng ta
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xa-vuong-tuyen-hau/2002524/quyen-2-chuong-117.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.