Tôi nhanh chóng quẳng con gà trống già, vừa kêu to ông nội vừa chạy tới.
Đám thôn dân đang vây xem đều quay đầu nhìn tôi, vẻ mặt vô cùng kinh ngạc, sao thằng câm lại đột nhiên biết nói chuyện rồi?
Tôi thoát ra khỏi đám đông, đi đến phía dưới di thể của ông nội, lúc này mới phát hiện có một Bà Điên với mái tóc bù xù, khô xơ; áo quần rách rưới đang ngồi chồm hổm dưới di thể của ông nội.
Bà Điên, ở chỗ chúng tôi chính là người phụ nữ đần độn, mất trí nhớ.
Bà Điên ngồi bẹp dưới đất, dè dặt nhìn đám người chung quanh, có vẻ rất sợ, giống như đúc lúc tôi còn ngốc, cứ cảm thấy thế giới đầy rẫy ác ý, đầy rẫy mối đe doạ.
Tôi không để ý nhiều như vậy, vịn vào thân cây chuẩn bị leo lên, bởi vì di thể của ông nội treo rất cao, phải leo lên cây mới có thể tháo dây, đưa di thể của ông nội xuống.
Thấy tôi muốn leo lên cây, lão già Vương vội nói: “Thằng Ngốc không được leo lên cây, không thể kéo xác của Triệu Tam Gia xuống, đây là tế xà tiên, kéo xuống thì cái làng này tiêu chắc."
Lão già Vương là người lớn tuổi nhất trong thôn, cũng là người đức cao vọng trọng nhất, năm nay đã gần 90, răng cũng rụng hết, nhưng không hề ảnh hưởng đến việc lão dùng ba tấc lưỡi ngăn cản tôi.
Ngay khi lão già Vương vừa lải nhải, những người khác cũng chạy tới giữ chặt tôi, ngăn tôi leo cây.
Tôi cố sức phản kháng, hét lớn: “Thúi lắm, cái gì xà tai với
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xa-the/214830/chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.