Chỉ vài giây sau đã yên tĩnh trở lại.
Một căn biệt thự xa hoa như vậy, bên trong chắc chắn không phải xây bằng bã đậu, làm sao có thể sụp đổ trong nháy mắt như vậy được?
Thẩm Nguyên Gia lấy lại tinh thần, vội vàng báo cảnh sát, rồi lại gọi 120 (xe cứu thương).
Mặc dù cảnh sát có thể đến trễ nhưng còn đỡ hơn bị kẹt ở đây. Cô không biết các nhân viên bảo an của khu biệt thự có phát hiện ra trận sạt lỡ này không.
Cô bị chặn ở ngoài bởi một bức tường, không vào được nên chỉ có thể chạy đi thông báo cho bảo an.
Vừa mới đi được vài bước, Thẩm Nguyên Gia lập tức dừng lại.
Cô vẫn còn nhớ như in hai tấm hình làm người ta dựng tóc gáy. Giờ phút này hai tấm ảnh đó lại như những thước phim điện ảnh thay phiên nhau xuất hiện trong đầu cô.
Cô nhìn bức tường ngăn, khẽ cắn môi, cầm xẻng trèo lên.
Ngay lúc cô vừa tính trèo tường vào thì có một hình bóng xuất hiện bên vách tường. Thẩm Nguyên Gia nhanh chóng cúi đầu xuống.
May mắn thay, vị trí địa lý của Ngự cảnh công quán khá đắc địa, xung quanh đây toàn là đá cảnh nên cô cứ việc giấu mình ở một tảng đá lớn nào đó.
Tốc độ của người kia rất nhanh, từ bên trong chạy ra ngoài. Chỉ vài giây sau đã biến mất khỏi tầm mắt của cô.
Ước chừng khoảng hai phút sau, Thẩm Nguyên Gia mới đứng dậy.
Vì có người đi ra từ đó nên chắc sẽ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/weibo-cua-toi-co-the-doan-so-menh/2469236/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.