Ý nghĩ này vừa xuất hiện trong đầu, cả người Thẩm Nguyên Gia đều run lên khiếp sợ thiếu điều muốn rớt bịch sữa chua đang cầm trên tay.
Hít sâu một hơi, cô tắt điện thoại.
Nhiều người như vậy, cô lại không quen ai, làm sao mà cứu được?
Thẩm Nguyên Gia mở to mắt cố gắng để bản thân bình tĩnh lại. Mãi đến nửa tiếng sau mới có thể bình tâm lại.
Cô không phải chúa cứu thế, không thể nào cứu vớt hết tất cả mạng sống này. Nếu cô đã từng gặp họ thì có thể, nhưng với tình hình bây giờ thì trừ phi cô chạy đi gặp từng người gàn họ không được đi bơi vào ngày mười tám.
Nhưng có thể không?
Thẩm Nguyên Gia cười khổ, đừng nói bọn họ, đổi lại là cô thì nếu bị gàn như vậy cũng sẽ cảm thấy đầu óc đối phương có vấn đề.
Chỉ có thể ở nhà cầu phúc.
Thẩm Nguyên Gia xóa weibo, không xem nữa. Định khi nào quen rồi thì tải lại, dù sao sắp tới cũng không cần dùng weibo.
Vừa tính đứng dậy thì có cuộc gọi đến.
Từ số lạ, Thẩm Nguyên Gia bình tĩnh lại, nối máy, "Xin chào?"
Đối phương là nữ, "Có phải là cô Thẩm Nguyên Gia không?"
Thẩm Nguyên Gia có chút ngờ ngợ nói: "Đúng vậy. Tôi có thể biết cô là ai không?"
Đối phương nhanh chóng trả lời, "Cô Thẩm, tôi là Lưu Lị, người đại diện của Hoa Nghệ. Công ty chúng tôi đã xem qua tạp chí và poster mà cô từng chụp. Tôi nghĩ cô rất có tiềm năng, muốn hỏi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/weibo-cua-toi-co-the-doan-so-menh/2469228/chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.