Có được sự ưu ái của Tô Vân là điều Thẩm Nguyên Gia chưa từng nghĩ đến.
Lúc trước khi gọi điện thoại Tô Vân còn gọi cô là 'Thẩm tiểu thư' xa lạ, cô biết Tô Vân đã không còn kiên nhẫn.
Nhưng cô nghĩ mạng người quan trọng, không để tâm chuyện này.
Được ưu ái như bây giờ đối với Thẩm Nguyên Gia mà nói thật không bình thường, giống như Trương Văn Thao.
"Không cần cảm ơn đâu." Thẩm Nguyên Gia nói: "Nếu đã giải quyết xong rồi thì em cũng không làm phiền chị nữa."Tô Vân còn chưa kịp nói thêm lời nào thì ở bên kia đã cúp điện thoại.
Cô nhìn chằm chằm cái tên trên màn hình, nghĩ tới nghĩ lui, nhớ lại cảnh tượng mới vừa xảy ra rồi lại thở phào nhẹ nhõm.
Người phụ trách của khách sạn vì xin lỗi mà sắp xếp cho các cô một phòng tốt nhất, thậm chí còn nói sau này đến đây sẽ ưu đãi giảm 50%, lần này tất cả đều miễn phí.
Trải qua một chuyện như vậy, ai còn muốn đến đây lần hai nữa chứ?
Lâm Tuệ Tâm vốn muốn đến đây để thả lỏng, nghỉ dưỡng không thành thì thôi còn suýt mất mạng, nếu không phải Tô Vân nói không được xuống nước thì người nằm trong bệnh viện bây giờ có lẽ là cô.
Nói gì thì nói cũng không thể buông tha dễ dàng như vậy được.
Công nhân khách sạn sáng sớm đã bị đưa về đồn cảnh sát để truy hỏi về số tiền bảo trì tu sửa, đã khai ra những hành vi của mình trong mấy năm nay.
Hóa
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/weibo-cua-toi-co-the-doan-so-menh/2469222/chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.