Về tới đồn cảnh sát đã là một tiếng sau đó.
Mặc dù Hoàng Trì và Trương Thư không có nguy hiểm đến tính mạng nhưng tâm lý cũng bị ảnh hưởng ít nhiều, bọn họ mời bác sỹ tâm lý đến làm công tác tư tưởng cho các nạn nhân.
Cũng may là thời gian bị giam không lâu, không cấu thành hậu quả nghiêm trọng.
"Tôi chỉ đến đó tìm đồ thôi, tôi không quen biết các cô ấy, việc này không phải là tôi làm." Lâm Hổ đỏ mặt, ở trong phòng thẩm vấn không ngừng giảo biện.
Lưu Hà Dương cười lạnh một tiếng, "Tìm cái gì? Một căn nhà bị phá dỡ thì có cái gì mà tìm? Chúng tôi vừa đến thì cậu bỏ chạy, rõ ràng là có tật giật mình."
Lâm Hổ lắc đầu, "Thật sự không phải tôi mà, tôi chỉ là một người bình thường, không phạm pháp, các người bắt sai rồi, lãng phí thời gian, phiền phức chết đi được."
Lưu Hà Dương lạnh lùng, 'Ờ' một tiếng.
Lý Thần ném qua một con dao, "Vật này tìm được trong phòng nhốt người bị hại, trên đó có vân tay của cậu, cậu còn muốn chối cãi gì nữa hả?"
Chứng cứ rành rành, Lâm Hổ có giảo biện nữa cũng vô dụng. Hơn nữa Lý Nguyên và hắn đã trở mặt, lấy cớ cũng chỉ giấu đầu lòi đuôi, huống chi Lâm Hổ cũng không phải là một tên tội phạm chuyên nghiệp.
...
Lý Nguyên là bạn cùng phòng ở trường đại học với hắn, Lâm Hổ biết Lý Nguyên thích Hoàng Trì. Sau khi tốt nghiệp, may mắn của hai người không tồi nên ở
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/weibo-cua-toi-co-the-doan-so-menh/2469152/chuong-45.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.