Sau khi Trình Phi Khung nói cho bọn họ biết thời gian bảy ngày thì không nói gì nữa.
Lưu Húc Dương vốn muốn mời ông cụ Trình đến xem tương lai cho Lưu Nguyệt, anh ta và vợ đã chuẩn bị tâm lý trước một ngày.
Cho dù có tính ra là một người bình thường cũng được thôi.
Nhưng không ngờ hôm nay lại nghe được kết quả như vậy. Anh khó có thể mà tiếp nhận được, đương nhiên vẫn tin nhưng chỉ là không muốn chấp nhận.
Lưu Húc Dương cười chua xót, "Thầy Trình, có cách nào cứu con tôi không?"
Trình Phi Khung lắc đầu, "Mệnh đã định sẵn, sống chết có số."
Cho dù anh và Lâm Tư Vũ nói thế nào thì Trình Phi Khung cũng không nói gì thêm. Lưu Húc Dương đã nhìn ra được, chỉ đành tiễn ông cụ ra ngoài.
Trình Phi Khung không đành lòng, lúc gần đi thì quay lại nhắc nhở: "Tiểu nhân quấy phá!"
Đôi mắt Lưu Húc Dương bừng sáng, "Cảm ơn thầy Trình!"
Nhắc nhở như vậy là đủ rồi, anh còn tưởng là thiên tai, bây giờ biết là do con người làm ra nên có thể tránh.
Thẩm Nguyên Gia không ngờ mình đoán trúng rồi. Lúc ngồi trên xe, Trình Phi Khung thấy cô vẫn luôn im lặng thì chủ động mở miệng, "Trong mệnh của nhà họ Lưu định sẵn là không có con cái, cho dù là có thì cũng sẽ chết yểu."
Thẩm Nguyên Gia kinh ngạc nói: "Vậy tại sao sư phụ lại nhắc nhở bọn họ?"
Trình Phi Khung không nói gì thêm.
Thẩm Nguyên Gia nhớ tới gương mặt nõn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/weibo-cua-toi-co-the-doan-so-menh/2469137/chuong-53.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.