Dịch: Ruby
Cố Thanh Yến nhìn đi nhìn lại mấy chữ ngắn ngủn này.
Trong bốn năm nay, cô đã thay số điện thoại vài lần. Tin nhắn gửi tới đến từ dãy số lạ, nhưng cô không hề ngạc nhiên chút nào khi thấy Thời Thâm Niên có thể tra ra được số điện thoại của cô.
Kiều Vân nhìn qua kính chiếu hậu, lên tiếng hỏi: "Sao nghiêm trọng thế, ai nhắn vậy?"
Tâm trạng Cố Thanh Yến chợt vui vẻ, ném điện thoại sang một bên: "Tin nhắn rác thôi, nhanh nào, đến cửa hàng xiên em hay ăn ấy. Hôm nay em mời."
Kiều Vân trợn mắt, nhưng vẫn nghe lời lái về phía cửa hàng xiên, trên đường đi còn không quên dặn dò Cố Thanh Yến nhớ đeo kính râm với mũ cẩn thận.
Ở đầu di động bên kia, hàng ghế sau của một chiếc Lincoln bản dài, Thời Thâm Niên gõ từng chữ tự sự lại mọi việc, nhíu mày do dự một lúc lâu.
Anh cân nhắc một lúc rồi xóa sạch, định gửi tin nhắn cho bác sĩ tâm lý hỏi xem làm vậy có ổn không, cuối cùng do dự rồi lại bỏ suy nghĩ này đi. Anh nhìn chằm chằm vào phần soạn tin nhắn trên màn hình vài giây, ngón cái ấn vào nút gửi.
Ấn rồi lại thấy không ổn, đen mặt nhìn màn hình.
Trợ lý lái xe nhìn Thời Thâm Niên đen mặt qua kính chiếu hậu, lái chậm lại, không dám ho he gì.
Sau khi gửi tin nhắn đi, phản hồi nhanh chóng đến.
Tin nhắn chưa xem biến thành màu xám đã xem.
Thời Thâm Niên thấp thỏm đợi Cố Thanh Yến trả lời.
Không biết cô nhóc bịp bợm kia
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vuong-van-day-co-chap/83105/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.