Edit: Đậu
Beta: TH
Ngô Nham nhớ lại bốn năm trước, khi anh ta biết Thời Thâm Niên xảy ra chuyện không may. Suốt đêm anh ta bay từ nước ngoài về, trông thấy cảnh tượng lúc ấy.
Trên núi điều kiện chữa bệnh có hạn. Lúc Thời Thâm Niên bị thương, không dễ dàng di chuyển. Đường núi thì gập ghềnh, sợ trên đường đi khó khăn nhưng vẫn cố gắng mời các bác sĩ đến.
Trên người anh bị thương không quá nghiêm trọng nhưng vết thương lại bị nhiễm trùng. Thể chất của Thời Thâm Niên sinh ra đã khác với người bình thường, chỉ cần nhiễm trùng một chút cũng có thể đòi lấy mạng.
Thời Thâm Niên đã sốt cao suốt mấy đêm liền, anh vẫn luôn trong trạng thái hôn mê. Có khi thì tỉnh táo lại, nhưng cơn sốt lại chẳng hề thuyên giảm.
Các bác sĩ đều nói do nghị lực của anh kiên cường. Nếu chỉ cần thiếu ý chí đi một chút thì đã sớm không thể chống cự được suốt quãng thời gian dài vừa qua.
Đến giai đoạn nghiêm trọng nhất, thậm chí bọn họ còn nói Thời Vĩnh Hưng rằng để đề phòng, nên chuẩn bị hậu sự trước.
Ngô Nham ở nước ngoài hay tin, không dám trì hoãn dù chỉ một giây.
Ngày đó, anh ta đến núi, đúng lúc Thời Thâm Niên tỉnh lại.
Anh ta thay bộ quần áo vô khuẩn, bước vào phòng vô trùng, nhìn về phía giường bệnh trắng tinh, nơi Thời Thâm Niên đang nằm.
Đối phương vẫn còn sốt cao nhưng mặt lại không hề có cảm giác, lờ mờ nhìn lên trần nhà. Nghe thấy giọng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vuong-van-day-co-chap/2504954/chuong-25.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.