Hừng đông ngày tiếp theo, trong phòng bệnh lặng ngắt như tờ tản ra mùi cồn thoang thoảng. Tuyên Hoài Phong nằm trên giường bệnh chưa tỉnh.
Tống Nhâm mở cửa phòng bước tới, nhẹ nhàng đẩy vai Bạch Tuyết Lam đang nằm trên ghế sô pha.
Bạch Tuyết Lam từ từ ngồi dậy, hỏi: “Chuyện gì?”
Tống Nhâm nhỏ giọng đáp, “Vị kia của quân Quảng Đông tới rồi, đang chờ bên ngoài.”
Bạch Tuyết Lam dùng ngón tay xoa xoa mi tâm, ánh mắt chuyển về phía bên cửa sổ, trời còn chưa sáng hẳn, rèm cửa sổ rũ xuống để lộ ánh sáng mờ ảo bên ngoài.
Bạch Tuyết Lam nhíu mày nói: “Mới có mấy giờ sáng thôi, bệnh nhân còn đang ngủ. Bảo bọn họ một tiếng nữa quay lại.”
Tống Nhâm đáp: “Tôi cũng nói với bọn chúng như vậy rồi, nhưng giọng điệu bọn chúng phách lối lắm, bảo là bây giờ không để bọn họ khám thì sau này đừng mời bọn họ khám nữa. Con mẹ nó chứ, cái đám khốn kiếp này, muốn cho chúng nó một trận quá đi mất.”
Bạch Tuyết Lam cười lạnh. “Cậu còn sợ không có cơ hội chiến với chúng? Thôi vậy, cậu đi truyền lời, bảo chờ vài phút nữa, bệnh nhân thay quần áo khác là xong.”
Tống Nhâm ra ngoài.
Bạch Tuyết Lam đứng dậy khỏi sô pha, vào trong phòng rửa mặt nhỏ rồi dùng tay vốc nước rửa mặt qua loa.
Trở lại bên cạnh giường bệnh, Bạch Tuyết Lam cúi đầu lại gần ngắm nhìn gương mặt say ngủ của Tuyên Hoài Phong.
Chẳng ngờ vừa tiến tới, Tuyên Hoài Phong chợt mở mắt ra, chóp mũi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vuong-trieu-kim-ngoc-quyen-5-tranh-vanh/1944214/quyen-2-chuong-15-1.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.