Trong bệnh viện, Khương ngự y sắc xong chén thuốc cứu mạng kia cho Tuyên Hoài Phong, nhìn sắc trời không còn sớm bèn cáo từ Triển Lộ Chiêu, quay về hành quán quân Quảng Đông.
Ở trong quân Quảng Đông, vì phương pháp điều chế thuốc phiện bí truyền nên ông được Triển tư lệnh vô cùng coi trọng, việc qua lại giữa hành quán và bệnh viện đều là ngồi xe hơi, dẫn hộ binh. Sự oai phong này chẳng kém quan trên cấp sư trưởng là bao.
Trở lại hành quán, Khương ngự y thay một bộ áo dài bình thường, gọi ba gã lính hộ vệ tới, bảo bọn họ thay thành thường phục, sau đó bốn người lặng lẽ ra ngoài theo lối cửa sau nhỏ của hành quán, ngồi lên xe kéo đi về phía thành đông.
Hóa ra, Khương ngự y tuy có bản lĩnh cải từ hoàn sinh nhưng dù sao vẫn là xác phàm, đương nhiên không thể thiếu mất cái dục vọng của kẻ phàm nhân. Từ khi đến thủ đô, vào ở trong hành quán quân Quảng Đông tửu sắc tài vận đều đẩy đủ, ông không khỏi muốn rục rịch đổi thay. Dưới sự trợ giúp của đứa cháu Khương sư trưởng, ông đã ngấm ngầm tìm kiếm một cô bé mười sáu tuổi ở đường hẻm phía đông bắc thành phố làm “món ăn tươi”.
Vốn chỉ là một lần “buôn bán”, chẳng ngờ cô bé Thúy Hỉ được gọi tới tuy nhỏ tuổi nhưng đã được tú bà huấn luyện nhiều năm, rất biết cách khiến người ta yêu thích. Khương ngự y thấy cô bé còn trẻ tuổi tươi ngon mọng nước liền thích thú vô cùng, hơn nữa ông còn là kẻ đã sống nửa đời người, thành ra ông càng yêu thích cô bé nhiều hơn, càng ngày càng không kiềm giữ nổi.
(Nguyên văn: “gia thượng tự kỷ thị bán bả niên kỷ đích nhân”. Bán bả niên kỷ đích nhân chỉ người từ 58 đến 65 tuổi)
Thường xuyên qua lại, dần dà bắt đầu có xu thế không dứt ra được.
Tuy nhiên Khương ngự y đã được nhắc nhở, biết rằng mấy ngày này trong thành không bình yên. Lúc ở bệnh viện, ông đã thấy rất rõ mối căm thù của hải quan đối với quân Quảng Đông. Cho nên mỗi lần đi ra ngoài, ông đều vô cùng cẩn thận.
Khương sư trưởng hiểu rất rõ, bản thân hắn có thể ngồi trên ghế sư trưởng này có nửa phần công lao thuộc về vị thúc thúc với công thức điều chế thuốc phiện bí mật kia. Hắn không thể không báo đáp phần công ơn to lớn ấy.
Về chuyện này thì Khương sư trưởng vô cùng ân cần. Mấy gã lính hộ vệ theo bên người Khương ngự y ra ngoài chính là do Khương sư trưởng đặc biệt sắp xếp. Có Khương sư trưởng an bài cẩn thận, Khương ngự y ra ngoài gặp giai nhân được bảo vệ rất kỹ càng, chưa từng để lộ chút phong thành nào.
Thủy Hỉ lanh lảnh đáp một tiếng từ nơi nào đó, sau lại vừa cầm dây đỏ trong tay buộc mái tóc đen nhánh vừa bước ra.
Trần đại nương lại vén rèm cửa đi ra ngoài chiêu đãi ba gã hộ vệ Khương ngự y đưa tới. Mấy gã này theo Khương ngự y tới đây vài lần nên đã quen thuộc, biết Khương ngự y nếu đến đây thì chưa tới đêm khuya chắc chắn sẽ không trở về, bởi vậy chúng bèn ngồi xuống uống trà chờ đợi.
Không ngờ Trần đại nương lại bưng hai bình rượu ra, sau còn cầm ba cái bát đất sét to tới.
Phía phòng khách nhỏ, Thúy Hỉ kéo tay Khương ngự y, nhỏ giọng nói: “Sao giờ ngài mới đến? Làm cho người ta đợi sốt cả ruột. Em còn nghĩ nếu ngài không tới, em sẽ gọi điện thoại tới hành quán tìm ngài đó.”
Khương ngự y nói: “Không được gọi điện thoại. Nói cho em biết, tôi là lén tới đây đấy. Bây giờ trong thành rất loạn, Triển tư lệnh nói không được ra ngoài. Thế nhưng tôi đã hứa với em rồi, sao có thể thất hứa chứ?”
Thúy Hỉ bĩu môi. “Em ghét cái gã Triển tư lệnh kia chết mất, ngài có phải phạm nhân của gã đâu, dựa vào cái gì mà cấm ngài ra ngoài chứ? Nếu ngài không thể ra ngoài rồi bỏ mặc em, em sẽ bị mẹ giận đó. Mẹ mắng em theo ngài chưa cho bà được cái gì tốt cả, còn nói em có mắt như mù nữa cơ.”
Khương ngự y nói: “Bà ta chửi là chê tôi không có tiền, em buồn cái gì? Giờ tôi đang giúp quân trưởng làm một chuyện lớn, chờ sau này chuyện thành sẽ có khoản tiền thưởng hậu hĩnh. Đến lúc đó mẹ em muốn bao nhiêu tiền thì cứ cho bà ta bấy nhiêu. Em chuộc thân, sau đó theo tôi.”
Thúy Hỉ khẽ hừ mũi một cái.
Khương ngự y nhìn sắc mặt cô bé hơi khác biệt so với trước kia bèn hỏi: “Tôi chuộc thân cho em, sao nhìn em như không muốn vậy?”
Thúy Hỉ dùng chiếc răng trắng sắc bén cắn một đoạn tóc bện, cắn một lúc mới nói: “Chẳng phải ngài nói ở quê đã có con gái sao? Sợ rằng tuổi của người ta còn lớn hơn em nữa.”
Khương ngự y hơi khó chịu, vuốt vuốt chòm râu dê, cười lạnh. “Em đâu có ngại tuổi con gái tôi lớn. Em đang chê số tuổi của tôi nhiều. Song em nào biết được, đàn ông lớn tuổi mới biết thương yêu người ta. Xa không nói, chỉ nói tới cháu tôi, nó vừa mới thu một đứa trẻ mười bốn tuổi hát tiểu khúc về làm dì mười, lúc hầu hạ nó không hài lòng nó còn dùng thắt lưng quất cho kia kìa. Tôi thì sao, mặc dù không còn là một thằng nhãi trẻ đẹp, nhưng tôi chưa từng động tới một đầu ngón tay nào của em hết.”
Thúy Hỉ vừa nói chuyện với ông vừa nghe động tĩnh sát vách, trước kết nghe thấy tiếng đám lính hộ vệ to mồm nói chuyện dần nhỏ đi, sau lại thấy bóng dáng Trần đại nương lướt qua cửa. Cô bé quan tâm động tĩnh sát vách nên nhất thời không chú ý tới trước mặt, Khương ngự y thấy cô bé không để ý đến mình, sắc mặt càng thêm khó coi, trầm giọng. “Nói đúng lắm mà, chung quy không thể nuông chiều thiếu nữ nhỏ tuổi được.”
Dù sao tuổi Thúy Hỉ vẫn còn nhỏ, thấy mặt ông đen lại thì hơi thót tim, đứng lên giẫm chân một cái. “Em không nói với ngài nữa!”
Cô bé xoay người vén rèm, trốn vào trong phòng ngủ.
Từ khi Khương ngự y đến thủ đô đều một lòng một dạ với cô bé, bằng không sẽ không bất chấp nguy hiểm mà lén lén lút lút đến đây thăm. Bây giờ tiền đã tốn không ít, cô bé lại đột nhiên thay đổi thái độ, ông đâu dễ bỏ qua cho cô bé.
Ông đã quá quen thuộc với phòng ngủ của Thúy Hỉ nên nhanh chóng vén soạt rèm cửa lên, miệng gọi: “Đứng lại, em đứng lại đó cho tôi…”
Website đọc truyện online chất lượng hàng đầu việt nam, với nhiều truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, truyện ngôn tình, truyện teen, truyện đô thị được tác giả và dịch giả chọn lọc và đăng tải. Liên hệ về bản quyền/quảng cáo: [email protected]