Trong bệnh viện, Khương ngự y sắc xong chén thuốc cứu mạng kia cho Tuyên Hoài Phong, nhìn sắc trời không còn sớm bèn cáo từ Triển Lộ Chiêu, quay về hành quán quân Quảng Đông.
Ở trong quân Quảng Đông, vì phương pháp điều chế thuốc phiện bí truyền nên ông được Triển tư lệnh vô cùng coi trọng, việc qua lại giữa hành quán và bệnh viện đều là ngồi xe hơi, dẫn hộ binh. Sự oai phong này chẳng kém quan trên cấp sư trưởng là bao.
Trở lại hành quán, Khương ngự y thay một bộ áo dài bình thường, gọi ba gã lính hộ vệ tới, bảo bọn họ thay thành thường phục, sau đó bốn người lặng lẽ ra ngoài theo lối cửa sau nhỏ của hành quán, ngồi lên xe kéo đi về phía thành đông.
Hóa ra, Khương ngự y tuy có bản lĩnh cải từ hoàn sinh nhưng dù sao vẫn là xác phàm, đương nhiên không thể thiếu mất cái dục vọng của kẻ phàm nhân. Từ khi đến thủ đô, vào ở trong hành quán quân Quảng Đông tửu sắc tài vận đều đẩy đủ, ông không khỏi muốn rục rịch đổi thay. Dưới sự trợ giúp của đứa cháu Khương sư trưởng, ông đã ngấm ngầm tìm kiếm một cô bé mười sáu tuổi ở đường hẻm phía đông bắc thành phố làm “món ăn tươi”.
Vốn chỉ là một lần “buôn bán”, chẳng ngờ cô bé Thúy Hỉ được gọi tới tuy nhỏ tuổi nhưng đã được tú bà huấn luyện nhiều năm, rất biết cách khiến người ta yêu thích. Khương ngự y thấy cô bé còn trẻ tuổi tươi ngon mọng nước liền thích thú vô cùng, hơn nữa ông còn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vuong-trieu-kim-ngoc-quyen-5-tranh-vanh/1944203/quyen-2-chuong-18.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.