Lúc vào phòng khách nhỏ, Tuyên Hoài Phong liền bất giác đi về phía Bạch Tuyết Lam. Bước mấy bước, y nhìn thấy rất rõ ràng, lúc Đới Vân trò chuyện cùng Bạch Tuyết Lam, ánh mắt cô tràn ngập vẻ dịu dàng điềm đạm của con gái dòng dõi thư hương.
Lúc này trong phòng khách nhỏ rất nhiều khách, Tuyên Hoài Phong không muốn để người khác phát hiện ra suy nghĩ của mình, bước chân thoáng kiềm lại, sau đó nhanh chóng dẫn theo nụ cười mỉm trên gương mặt, tiếp tục đi về phía Bạch Tuyết Lam.
Đên gần bên cạnh, chợt nghe được Đới Vân nói: “… Hơn nữa tiểu thư Âu Dương nhiệt tình quyên tiền, bây giờ kinh phí không quá khó khăn nữa. Tuy nhiên, tôi vẫn luôn luôn không quên được, thời gian trường tiểu học Tân Sinh gian nan nhất, chính tổng trưởng đã ra tay giúp đỡ. Nếu không có tổng trưởng, chẳng biết đám trẻ bây giờ đã phải lưu lạc đến nơi nào, càng không bàn đến chuyện biết chữ đọc sách.”
Trong lòng Bạch Tuyết Lam rất hiểu, người ra tay giúp đỡ thật ra là Tuyên Hoài Phong, bản thân mình chẳng qua là đội một cái nón người tốt lên đầu mà thôi, cho nên hắn rất bình thản trả lời sự cảm kích của Đới Vân: “Chuyện không đáng nhắc đến, hiệu trưởng Đới không cần để tâm.”
Đới Vân cười khẽ một tiếng nói: “Không biết chúng tôi có phúc mời được Bạch tổng trưởng đến trường tiểu học của chúng tôi một chuyến?”
Bạch Tuyết Lam nói: “Chuyện này à…”
Bỗng nhiên nghiêng đầu, cười nói với Tuyên Hoài Phong: “Cậu quay lại rồi. Thế
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vuong-trieu-kim-ngoc-quyen-5-tranh-vanh/1944169/quyen-3-chuong-31-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.