Ngày hôm sau, Tuyên Hoài Phong và Bạch Tuyết Lam cùng tỉnh lại trên một chiếc giường, vừa mở mắt đã thấy gương mặt Bạch Tuyết Lam kề bên gối, y hoảng sợ nhảy bật dậy, thốt lên: “Xảy ra chuyện gì?”
Bạch Tuyết Lam cười khổ: “Cậu còn hỏi tôi? Rốt cuộc hôm qua cậu uống bao nhiêu rượu mà say tới nỗi đó?”
Tuyên Hoài Phong kinh ngạc, mắt trừng lớn: “Tôi làm sao?”
Biểu hiện không thể tin nổi.
Tuyên Hoài Phong ngồi xuống lại phát hiện thân thể dưới lớp chăn kia dĩ nhiên trần trụi, sửng sốt, liếc mắt nhìn Bạch Tuyết Lam một cái, hai gò má đỏ bừng.
Bạch Tuyết Lam cũng ngồi dậy, vui vẻ hỏi: “Nói vậy, những chuyện cậu làm lúc say đều quên cả rồi sao?”
Tuyên Hoài Phong cẩn thận nhớ lại việc tối qua, tự rời khỏi cửa Niên trạch, kế tiếp, hình ảnh trước mắt đều trở nên mờ nhạt, những bóng dáng mơ hồ, y cư nhiên đã say tới nỗi quên hết đất trời, xấu hổ, phẫn nộ nói: “Người say rượu làm sao nhớ được nhiều chuyện như vậy chứ? Ngược lại, có người nhân lúc người ta uống say liền lợi dụng.” Bất mãn trừng mắt nhìn Bạch Tuyết Lam.
Đôi môi mỏng của Bạch Tuyết Lam giương lên, thoáng cười.
Tuyên Hoài Phong càng thêm tức giận, chất vấn hắn: “Anh đắc ý lắm sao? Chẳng lẽ hành vi như vậy khiến anh vui vẻ lắm sao? Trách không được trên mặt, trên người anh có những vết thương như vậy, căn bản là anh xứng đáng nhận lấy mà.”
Tâm trạng Bạch Tuyết Lam đang rất tốt, nói: “Cậu nghĩ rằng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vuong-trieu-kim-ngoc-quyen-2-le-kim/1917384/quyen-1-chuong-8-1.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.