Tết Nguyên Tiêu. ngày hôm sau, Đỗ Vịnh Song cảm thấy vô cùng thương tâm.
Chính thê ở bên cạnh, nàng muốn bồi Chu Trần Thiệu cũng không có lý do chính đáng, bên ngoài lại huyên náo khiến nàng ở trong nhà không nghỉ ngơi gì được, ngay cả hai nha hoàn thân cận của Ô Hi Ân cũng bị đuổi ra ngoài chơi.
Nhưng nàng không phải là nô tài, ngược lại phải khốn khổ ở trong nhà, thật buồn bực! Một khi đi ra ngoài, không phải là tự hạ thấp mình, nâng cao người khác, vậy sao được? Nàng ngàn lần không thể cổ vũ khí thế người khác như vậy được.
Có điều ngoài miệng thì nói vậy nhưng tâm lại nghĩ khác, mắt lúc nào cũng nhìn ra bên ngoài, tai cũng nghe tiếng nói cười náo nhiệt ngoài phủ truyền tới, thật là nôn nóng muốn chết!
Bên trong phòng khách, Chu Trần Thiệu nằm trên ghế dài, Ô Hi Ân ngồi một bên, Đỗ Vịnh Song và Chu Đồng ngồi bên cửa sổ, thỉnh thoảng rướn cổ lên nhìn ra phía bên ngoài, nhưng ngoại trừ cảnh trí trong viện, ngay cả tường rào bên ngoài cũng nhìn không thấy, hai người cứ như con ngỗng, hết rướn cổ lên lại rụt về, trông thật tức cười.
- Điền Tấn, ngươi dẫn các nàng đi đi.
Đại tướng quân rốt cuộc không nhìn nổi nữa mà mở miệng.
Điền Tấn kinh ngạc trợn mắt, làm ơn đi, ngay cả muội muội của mình hắn còn phải nhờ Tiểu Thanh đi cùng, bạn tốt lại chỉ định hắn dắt hai cô gái được nuông chiều quá mức này đi, để cho hắn ta được yên tĩnh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vuong-phu-ke-phi/2389865/chuong-9.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.