Suýt chút nữa nói ra câu điện hạ, Bùi Ngọc Kiều sợ đến mức tim đập thình thịch. Nghe thấy hắn hỏi, nàng lấy lại dũng khí, khuôn mặt nhỏ nhắn nghiêm túc nói: “ Ngươi…ngươi nghe lầm rồi.”
Nói xong, nâng nhấc chân muốn chạy ra ngoài.
Tư Đồ Tu tiến lên hai bước cản đường:“Đi đâu?”
Gần như đã đè nàng lên vách tường.
Mặt Bùi Ngọc Kiều lập tức trắng bệch, run giọng nói:“Ngươi muốn làm gì?”
Tư Đồ Tu lấy quẻ xăm ra:“ Cái này của nàng đúng không?”
Bùi Ngọc Kiều nhìn quẻ thăm. Đây chính là quẻ thăm mà nàng cầu được ở Minh Quang tự. Nàng lắc đầu: “Không phải của ta.”
Nói dối trắng trợn hai lần. Xem ra không đoán ra được hắn là tướng công nàng.
Đời trước, hắn dạy nàng rất nhiều, trong đó điều đầu tiên là không được cùng người ngoài nói thật. Họa là từ miệng mà ra, nhắc nhở nàng khi ở chung với các vương phi khác, nhất định phải hư hư thực thực, khiến người ta không làm rõ được. Nhưng mà, nếu nàng nói dối hắn, hắn chưa bao giờ tha, yêu cầu nàng phải trung thành.
Giả sử nàng cảm thấy bản thân là Tư Đồ Tu kia, nàng nào dám nói dối?
Bây giờ còn lừa hắn không biết, dám lừa gạt người, nói dối mà mặt cũng không đỏ.
Hắn nhướn mày nói: “ Không phải nàng? Vậy ta nhận lầm người rồi. Đúng vậy, không thì ngày mai ta đến Hầu phủ các nàng. Hỏi nhị cô nương nhà nàng một chút, xem có phải là nàng ấy làm rơi không.”
Bùi Ngọc Anh biết quẻ xăm kia từ miệng Trúc Linh, hơn nữa cũng đã gặp Tư
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vuong-phi-trong-sinh-ky/19145/chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.