Thích Vy ngước mẳt lên: “Không hiểu chuyện mà còn muốn đưa người vào cung, không sợ đến lúc đó gây họa cho Thích gia à?”
Thích Bá Hàn đanh mặt nói:
‘Trước khi vào cung, dĩ nhiên An Như sẽ chí dạy nó chứ”.
Thích Vy chỉ hừ mũi khinh thường.
Bản thân Tạ An Như cũng phải hạng người tốt lành gì mà bảo bà ta chỉ dạy? Thích cấm Nhã chỉ sẽ ngày càng lêch lacthôi.
“Thôi vậy, các người muốn dạy dỗ nữ nhi thế nào thì ta không quan tâm, mau chóng trả đủ lại của hồi môn đây, ta muốn mang đi, như thế chắc các người cũng có thế yên tâm hơn”.
Trong khi họ đang nói chuyện, bên này Thích cấm Nhã được mẫu thân nhắc nhở, cuối cùng cũng ý thức được đại nương gì đó là xảy ra chuyện gì. Khi biết được số hồi môn đáng tiền vốn dĩ thuộc về mình sắp bị Thích Vy lấy đi, mắt nàng ta lập tức đỏ hoe, cũng không quan tâm đến những lời mẫu thân nói với mình gì mà phải nhẫn nhịn, từ bỏ chút lợi ích cỏn con vì đại cục.
Chút lợi ích cỏn con? Chỉ với mấy đống đồ trong nhà kho thì cũng đủ để của hồi môn của nàng ta trải dài mười dặm khi gá đi rồi.
Lúc này Thích cấm Nhã vẫn chưa nhận ra, nếu nàng ta vào cung bằng cách tuyển tú, đừng nói mười dặm hồng trang, nàng ta còn chẳng thể ngồi kiệu hoa nữa là, hiện tại trong tâm trí nàng ta đều là Thích Vy sắp cướp hết đồ của mình, nói chẳng lựa lời: “Cái
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vuong-phi-thien-tai-tieu-bao-boi-cua-vuong-gia/2872234/chuong-145.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.