[ Vù vú ]
Một thứ gì đã ấm ấm lăn dài trên mặt ta, mọi thứ trước mặt bỗng nhõe đi một cách lạ thường, ta cảm thấy đăng đắng ở ngay cổ họng, một thứ gì đó ứ nghẹn ở cổ chẳng thể thoát ra được…khóc sao? Ta khóc sao? Khóc vì lời nói đó của cô ấy sao? Một hơi ấm cùng mùi hương dễ chịu ấy bỗng lan tỏa khắp người ta khi ta định hình lại đã thấy bản thân được cô ấy ôm trọn vào lòng, cô ấy vỗ vỗ lưng ta…chỉ là một động tác bình thường thôi lại khiến ta khóc nấc lên.
Ta run run ôm chặt cô ấy mà khóc, ta chẳng biết tại sao? Tại sao ta lại khóc nhiều như vậy? Tại sao ngay lúc này trái tim ta lại vỡ vụn đến đau nhói như vậy. Cô ấy vẫn ôm ta nhè nhẹ vỗ lưng ta cái chất giọng lạnh như băng ấy lại vang bên tai ta: - Nào, đừng khóc! Sao cô lại khóc? Ta nói gì quá đáng, mạo phạm đến cô sao? Nào~ Cô khóc như vậy ta biết làm sao đây~
Ta khóc nấc trong vòng tay cứng đờ vì bối rối của cô ấy, chẳng hiểu vì sao ngay lúc này ta lại cảm thấy rất an toàn, rất thoải mái, bàn tay thô ráp ấy cứ vỗ nhẹ vào lưng ta an ủi, cô ấy xứ xoa xoa tấm lưng của ta cứ im lặng để ta khóc trong lòng. Lúc này Lạc Ý đi từ lâu cũng đã về, trên tay nàng là một chiếc áo khoác dày: - Trưởng công chúa…tiểu thư…
Ta không nhìn nàng lúc này ta chỉ biết khóc nấc, đến
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vuong-phi-phe-vat-lai-la-bao-boi-tam-can-cua-truong-cong-chua-tay-vuc/3596253/chuong-53.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.