Long Hiền Lương ngạc nhiên, kèm theo sự khó hiểu nhìn nàng.
"Được... vậy sau này việc trong phủ từ nay giao cho nàng toàn quyền quết định, nàng muốn thế nào thì thế đó đi."
Lê Bảo Ngọc vui vẻ mà nói.
"được nha... mọi chuyện cứ như vậy đi."
Long Hiền Lương:"Vậy nàng nghỉ ngơi sớm đi, ta còn một số chuyện cần làm."
Lê Bảo Ngọc:"Được..."
Rầm... rầm... keng...keng... a...aaa...
Một loạt tiếng động vang lên. Hai hắc y nhân từ bên ngoài lao vào...
Lê Bảo Ngọc hốt hoảng cuộn tròn chăn trên giường, hai ánh mắt khiếp sợ nhìn hai hắc y nhân bị Long Hiền Lương đánh cho nằm rạp dưới đất kia.
Nàng rất nhanh đã đến rất gần Long Hiền Lương, ôm chặt lấy hắn, hai mắt tròn xoe, ầng ậng nước. Long Hiền Lương nhìn nàng, nhẹ nhàng ôm lấy nàng vào lòng, nhẹ giọng an ủi.
"Không sao rồi, đừng sợ..."
Nàng úp mặt vào lòng hắn, đôi vai khẽ run lên như đang khóc vậy. Nhưng nào ai biết nàng đây là đang làm gì a... nàng đang cười đến nghiêng ngả đi. Đường đường là một Mai Nữ Hoa Sơn tiếng tăm lừng lẫy trên giang hồ, hôm nay lại bị hai tên sát thủ tầm thường tới ám sát, mà nàng lại còn phải sợ đến la toáng lên, hốt hoảng sợ sệt, đến phát khóc. Chuyện này mà để người ngoài biết được thì mất mặt chết mất. Nàng thật bi ai mà, ai bảo bây giờ nàng lại là một thiên kim tiểu thư, chân yếu ta mềm chứ... huhu...
Long Hiền Lương nghĩ là nàng đã bị dọa sợ nên ra sức
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vuong-phi-nghich-ngom-cua-than-bi-vuong-gia/2002778/chuong-22.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.