Long Hiền Lương đang ở trong đang sử lý một chút công vụ thì một gia nhân bưng trà vào.
"Vương gia... trà của người..."
Long Hiền Lương cũng không để ý nhiều chỉ gật đầu bảo người nọ để trà đó rồi lui ra.
Người kia vừa lui ra ngoài đóng cửa lại, thì lấy tay ôm lấy ngực mình, tận lực mà bình tĩnh lại đôi chút.
Long Hiền Lương đưa tay với tách tà uống cạn, lại tiếp tục sử lý công vụ. Nhưng một thời gian ngắn sau càng lúc càng cảm thấy có cái gì đó không đúng lắm.
Long Hiền Lương thấy người rạo rực, khô nóng, dục vọng dâng lên... nếu lúc này mà hắn còn không biết chuyện gì xảy ra thì thật là ngu ngốc rồi...
Nhưng ai là kẻ hạ dược hắn chứ? Nếu như ngày thường thì hắn cũng không qua lo lắng nhưng hôm nay thê tử của hắn lại ra ngoài từ sớm rồi. Mà hắn nếu trong thời gian dục hỏa dâng lên không thể có giải dược hay cùng nữ nhân... thì thất khiếu sẽ chảy máu mà vong mạng.
Tận lực khắc chế dược trong người Long Hiền Lương liền cho gọi người tới. Rồi trở về phòng của hắn và Lê Bảo Ngọc.
Sở Nhiễm đi vào phòng nhìn thấy tình hình của Long Hiền Lương thì vội vàng đi ra ngoài tìm đại phu trong phủ tới.
Đại phu tới, sau khi bắt mạch cho Long Hiền Lương xong thì tâm tình vô cùng phức tạp mà bẩm báo.
"Vương gia... dược này không phải xuân dược thông thường, mà là Cổ Xuân Tiêu. Người trúng dược này không thể tự mình
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vuong-phi-nghich-ngom-cua-than-bi-vuong-gia/2002723/chuong-53.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.