Long Hiền Lương càng nghe càng đen mặt. Lạnh giọng.
"Các người đây đối với vương phi của bản vương, phi thường có ý kiến... nhưng bản vương tại đây nói cho các người biết, đời này bản vương chỉ có một thê tử là nàng...nếu như ai còn có ý định không an phận thì nên làm cửa cho chắc nếu không giữa đêm Bạch Hổ của vương phi tới các ngươi chạy không thoát đâu... còn nếu có người nói xấu nàng vậy để bản vương xem răng người đó có còn chắc không đã..."
Đây là ý gì chứ...thật là khó tưởng tượng mà. Trắng trợn mà bao che dung túng như vậy sao?...
Long Hiền Lương nói xong liền đi ra. Những gì nên nói hắn đã nói cả rồi, những người kia nếu không an phận thì hậu quả họ tự mình tới gánh...
Sau khi Long Hiền Lương rời đi thì những người kia đều sợ hãi không thôi, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng, lại hướng Nam Cảnh Đế.
"Bệ hạ..."
"..."
Nam Cảnh Đế liền phất tay cho họ lui.
"Các vị trở về đi, đây là chuyện riêng của Nhiếp chính vương, hắn muốn sao tùy hắn..."
Nói rồi cũng một mạch đi tới cung Hoàng Hậu... hắn đây cũng là rất đau đầu sử lý việc nhà của mình a...
~\~\~\~\~\~\~\~\
Long Hiền Lương trở về phủ ra sức mà lấy lòng thê tử, cuối cùng chỉ còn mỗi nước quỳ xuống nhưng rốt cuộc chưa cần hắn làm thì đã được đại xá.
Lê Bảo Ngọc từ khi mang thai khẩu vị vô cùng kém, hôm nay đột nhiên lại thèm ăn thịt chim nướng...
Nàng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vuong-phi-nghich-ngom-cua-than-bi-vuong-gia/2002700/chuong-64.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.