"Ngâm Tuyết! Ngâm Tuyết!"
Gắt gao ôm lấy người ngọc trong ngực, cảm giác được sự rung động của nàng, trong lòng Tống Vũ Huyền buồn vui lẫn lộn, không khỏi nghẹn ngào lẩm bẩm tên nàng
"Ngâm Tuyết, Ngâm Tuyết, Ngâm Tuyết, Ngâm Tuyết......"
"Ca ca, muội đây, muội đây, muội tới rồi, đến đây rồi......"
Chôn mặt thật sâu trong lồng ngực Tống Vũ Huyền, Tống Ngâm Tuyết thật lâu vẫn không nguyện ngẩng đầu lên, hi vọng giờ khắc này là vĩnh hằng, để khoảng khắc tuyệt đẹp này trường tồn mãi mãi! Tống Vũ Huyền cũng nghĩ thế, hai mắt hắn nhắm nghiền, trên gương mặt trầm mặc rốt cuộc lộ rõ vẻ cảm động, hắn ôm đầu người ngọc, nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc của nàng, nỉ non.
"Tuyết Nhi, muội đã đến rồi, thật tốt, thật tốt......"
" Muội đến rồi."
Hai người thâm tình nói với nhau, cứ gắt gao ôm nhau trước mắt bao người như vậy, lần đầu tiên trong nhiều năm qua bọn họ biểu lộ tình cảm ra trước mặt người khác như vậy, khiến mọi người khó hiểu, biểu lộ mờ mịt.
"Điện hạ......"
Phó tướng bên cạnh ngạc nhiên lên tiếng, con mắt nháy lại nháy, sợ mình nhìn lầm người, người trước mắt kia không phải là Vương phi Ngâm Tuyết sao?! 'Vương phi Ngâm Tuyết! Không phải nàng đã chết rồi sao? Tại sao lúc này lại xuất hiện ở đây?'
Sự nghi hoặc của phó tướng, cũng là sự nghi hoặc của các tướng sĩ, bọn họ trừng lớn mắt, không nhúc nhích nhìn phía trước, đợi tất cả thắc mắc được cởi bỏ. Tiếng vang rung trời, lúc này, khi tất cả mọi người trố mắt, phương xa tiếng bước chân chỉnh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vuong-phi-ngam-tuyet/1743422/chuong-45.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.