Lâm Phong, Ngọc Minh và Đoàn Niệm đang dạo bước trên đường, bỗng có một người tiến đến cạnh Lâm Phong.
" Tuyết công tử nhà tại hạ muốn gặp người, không biết người có thể đi cùng tại hạ?"
Lâm Phong nghe vậy nhìn Ngọc Minh rồi gật đầu đồng ý. Cả ba người cùng đi theo vị công tử đến một tửu lầu. Khi bước vào trong Lâm Phong không khỏi trợn mắt há hốc mồm, mở to hai mắt, trên gương mặt tuấn tú hiện lên vẻ kinh sợ! Thân thể hắn cứng còng, không nhúc nhích, đôi mắt trợn to không thể tin được, không khỏi nháy nháy, kìm lòng không được lẩm bẩm.
"Ngâm Tuyết, Ngâm Tuyết......"
Lâm Phong thấp giọng lẩm bẩm, nhưng bởi vì quá đông người vây quanh, hơn nữa chỗ hắn đứng cũng không quá gần phía trước, cho nên trong nhất thời cũng không có ai phát hiện sự khác thường của hắn, kể cả thân ảnh thanh lệ bạch sắc đang đứng ngay tại đó. Tống Ngâm Tuyết!
Thân ảnh thoát tục như vậy, dung nhan tuyệt mỹ như vậy, nụ cười thanh tịnh linh động như vậy, tiêu sái phong lưu, tuấn tú không kềm chế được.
Lâm Phong si ngốc nhìn, không thể phân biệt được đây là mộng, hay là sự thật! Chính là bất kể là mộng hay thật, hắn vẫn nghe được nỗi khát vọng đến từ đáy lòng, nghe được tiếng trống ngực ầm ầm không thôi vô cùng khẩn trương kia! Đây là nàng sao? Có phải là nàng không? Ngâm Tuyết, Ngâm Tuyết......
Tay, không khỏi nắm lại thật chặt, Lâm Phong mím môi, hai mắt để lộ ra sự si mê cùng quyến luyến vô hạn.
Lúc này, khi cảm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vuong-phi-ngam-tuyet/1743401/chuong-24.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.