" Lưu Ly ngươi mau đi gọi các trắc phi đến đây cho ta."
Ngâm Tuyết vừa nhấp nhẹ ngụm trà vừa ra lệnh. Lưu Ly nghe vậy thấp giọng hỏi lại.
" Vương phi người đây là muốn..."
Giọng Lưu Ly ấp úng, muốn hỏi nhưng lại sợ không giám nói ra ý nghĩa của mình. Ngâm Tuyết cười nhẹ như làn gió thu sang vừa từ tốn.
" Vương phủ này đã lâu không theo quy cũ rồi, người làm vương phi như ta đâu thể cứ lười biếng không thể lo được."
Lưu Ly như hiểu ý chủ tử của mình, liền vội vả đi thực hiện mệnh lệnh.Chỉ một lát sau bốn vị trắc phi đã có mặt đầy đủ, Ngâm Tuyết nhìn hết một lượt rồi nhẹ nhàng.
" Ta không biết, ta đường đột mời các muội đến đây có khiến các muội cảm thấy phiền hay không?"
Ngâm Tuyết vừa dứt lời, Liễu Như Nguyệt đã tiếp lời.
" Sao Vương Phi lại nói vậy chúng ta đều là thê tử của vương gia, bọn muội coi tỷ như tỷ tỷ ruột sao tỷ lại bảo là phiền. Bọn muội dạo gần đây cũng muốn đến thăm tỷ, nhưng chỉ là sợ tỷ vừa bình phục nên không giám phiền tỷ tỷ nghĩ ngơi, bọn muội đã định khi nào tỷ tỷ bình phục sẽ đến thăm tỷ."
Ngâm Tuyết cười lạnh rồi nhìn Liễu Như Nguyệt.
" Trong các tỷ muội chỉ có Như Nguyệt muội muội là khéo ăn nói a, không uổn công hoàng hậu đã yêu thương muội."
"Vương Phi tỷ quá lời rồi, đây đều là lời thật lòng của muội nào có phải lời nói cho dễ nghe."
Nơi hậu cung là vậy, tỷ tỷ muội muội
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vuong-phi-ngam-tuyet/1743381/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.