Chương trước
Chương sau
Sau khi đưa Lăng Lạc Nhân về lại gia trang, Dương Tinh Linh cũng nhanh chóng trở về bẩm báo.
Hiện tại giữa giờ Sửu sang giờ Dần (4-5 giờ sáng) Hàn Lãnh Thiên vẫn ngồitrên chiếc ghế chủ tọa, hai ngày hai đêm hắn chưa từng chợp mắt vì đanglo lắng chờ đợi tin tức từ phía Tần Diễn. Từ lúc nàng rơi xuống váchnúi, đến giờ vẫn không chút manh mối, có lẽ đã có người cứu hoặc bắt đi.
”Ai?” Nhận ra có hơi thở thoáng hiện, vẻ mặt Hàn Lãnh Thiênphút chốc ngưng trọng, một mảnh sát khí dày đặc được bao phủ hắn lúc này tựa như Diêm La Vương từ địa ngục đến. Dương Tinh Linh không chút nghingờ xuất hiện,nếu chậm trễ e rằng mạng nhỏ nàng không giữ được.
”Vương Gia” Dù đã quen với tính cách lạnh lùng của chủ nhân, nhưng nàng vẫnkhông cầm lòng được giờ phút này lại sợ hãi, hắn như vậy cũng là lần đầu tiên nhìn thấy, thật đáng sợ. Quỳ trước mặt vẫn không ngước nhìn, Dương Tinh Linh nghĩ rằng mình sẽ không thể thốt được lời.
”Nói” Ngữâm lạnh lẽo không chút xúc cảm áp bức đối phương, những điều khó chịuhắn không thể phát tiết, chỉ có thể hiện trong lời.Từ khi nàng gặp nạn, trái tim hắn chưa từng được yên ổn, cảm giác vô cùng đau đớn.
”Tiểu thư đã được bình an trở về” Tuy không nhìn, nhưng nàng cảm nhận rõ ràng sát khí đang dần biến mất, âm thầm than nhẹ trong lòng, nếu thực sựkhông tìm và đưa Lăng Lạc Nhân về,số phận của nàng chắc chắn có đi màchẳng trở lại!
”Tốt, nhiệm vụ mới của ngươi sẽ bên cạnh bảo hộnàng, không để bất kỳ điều gì tổn thương” Nàng không sao? Trái tim hắnbây giờ mới bình lặng, nhưng vẫn còn lo lắng, trừ khi chính mắt nhìnnàng mới thực sự yên tâm.
”Dạ” Như nhớ đến điều gì đó “VươngGia, kẻ bắt tiểu thư là Bát Vương Gia Bắc quốc, Tư Đồ Ngọc” Nhắc đến tên này, trong lòng dâng lên một cảm giác muốn bằm hắn làm trăm mảnh để xảgiận, dám trêu chọc nàng? Muốn chết!
”Tư Đồ Ngọc?” Là đệ đệhoàng đế Bắc quốc tin tưởng sủng ái? Cũng chính là người đứng phía sausai thuộc hạ ám sát hắn và tên áo đen trong rừng? Tất cả cho thấy, bọnchúng đã bắt đầu ngầm ra tay rồi. Xem ra hắn cũng nên chuẩn bị đối sách.
Phất tay ý bảo Dương Tinh Linh lui ra, một mình trong cănphòng, âm thầm xem xét lại tất cả manh mối. Đôi mắt ánh lên nguy hiểm,nếu nói như vậy tên áo đen kia cũng là người trong hai nước còn lại?Trước tiên phải tra rõ tung tích bọn họ, hành động sau này sẽ dể dànghơn.
Trước mắt lại hiện lên gương mặt đã hai ngày hai đêm làmhắn bất an, Lăng Lạc Nhân đã dùng mê dược gì khiến đầu óc hắn lúc nàocũng nghĩ về thân hình nhỏ nhắn gương mặt đáng yêu nụ cười trong sángđó?
Khẽ lắc đầu, có lẽ thực sự hắn đã không còn là chính mình,tâm tư lúc nào cũng đặt trên người nữ nhân khiến hắn lo lắng không yên,thật đáng để giận. Nhưng nàng an toàn đã là sự bù đắp bản thân mongmuốn.
Nhìn thời gian hiện tại, Hàn Lãnh Thiên nhún chân thoátcái đã ra khỏi vương phủ, hướng đi chính là nơi đang có một nữ nhân lúcnào cũng chiếm toàn bộ suy nghĩ, nhìn nàng thực sự bình yên mới làm hắnhoàn toàn buông xuống sợ hãi.
_________________________
Lăng Lạc Nhân về gia trang, khi kết thúc thăm hỏi cùng quan tâm của mọingười, nàng trở về phòng,nhanh chóng chìm vào giấc ngủ. Suốt thời giantrên xe ngựa, căn bản không thể chợp mắt vì độ sốc.
Nhìn vẻ mặttrẻ con đang say giấc, đưa bàn tay khẽ vuốt má, ánh mắt Hàn Lãnh Thiêntrở nên nhu tình trước nay chưa từng có. Thực ra vì nguyên nhân gì khiến hắn vừa nhìn thấy nàng thì không thể khống chế cảm giác, lúc nào cũngnghĩ và quan tâm đến như vậy? Có phải đây là sự an bài thượng đế đặcbiệt dành tặng hắn không?
Thấy thời gian không còn sớm, cũng đãlúc rời đi, nhưng tâm trí lúc này chỉ muốn bên cạnh để nhìn nàng nhưthế, cứ như thế cũng đã thực sự hài lòng. Bất chợt nàng trở mình, sợ làm tỉnh giấc, hắn rút tay lại nhưng đã bị nàng nắm chặt đặt dưới má. HànLãnh Thiên không dám cử động dù là nhẹ. Cứ vậy một người ngủ, một ngườingồi nhìn, mặc thời gian lặng lẽ trôi.
Có người từng nói, hắn là một người lãnh huyết vô tình, cuộc sống không màu sắc, lạnh lẽo và utối. Trái tim chưa từng chứa đựng bất cứ điều gì làm phân tâm. Trênchiến trường, giết người không chớp mắt. Trong triều, trừng phạt kẻphạm tội chẳng nương tay. Người khác hắn không bận tâm về điều gì, chỉcần việc nên làm, sẽ nhanh chóng thực hành.
Đến khi nàng xuấthiện, như một định luật đã đề ra, hắn không tự chủ được yêu thương, quan tâm, âm thầm hé mở để ánh sáng trong đôi mắt kia chiếu vào, nụ cườirạng rỡ sưởi ấm, tính cách nàng làm trái tim hắn rung động, tất cả điềungự trị trong suy nghĩ, không lúc nào rời khỏi.
Chương trước
Chương sau
Website đọc truyện online chất lượng hàng đầu việt nam, với nhiều truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, truyện ngôn tình, truyện teen, truyện đô thị được tác giả và dịch giả chọn lọc và đăng tải.
Liên hệ về bản quyền/quảng cáo: [email protected]

Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư

Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.