Lãnh Thanh Hạc bị xô đẩy, chống chân không nổi, nên ngã về phía trước, như tư thế đang quỳ vậy.
Cũng may, một bàn tay nhỏ bé trắng nõn và dịu dàng đã giữ hắn ta lại: “Lãnh công tử không cần khách sáo như vậy.”
Lãnh Thanh Hạc rùng mình, không cần ngẩng mặt lên, cũng biết được người đợi trong phòng là ai.
Về tin đồn giữa hai người, vốn dĩ đã làm ầm ĩ rồi, cô nãi nãi này làm sao không biết xấu hổ, ngược lại còn cả gan đem mình giành qua đây chứ?
Việc này nếu có người khác nhìn thấy, dù có nhảy xuống sông Hoàng Hà cũng không rửa sạch được.
Hắn ta vội vàng đứng thẳng dậy, trịnh trọng nói: “Sở cô nương xin đừng nghi ngờ, nam nữ thọ thọ bất thân.”
Sở Nhược Hề ngẩng đầu mỉm cười nhìn hắn ta, trên khuôn mặt ửng hồng, nhưng ánh mắt lại nồng đậm rực lửa.
“Ta chỉ hỏi huynh một câu, ta muốn gả cho huynh, huynh có dám cưới không?”
Những lời lẽ quá táo bạo, khiến Lãnh Thanh Hạc sợ hãi.
“Nếu ta nói không cưới thì sao?”
“Nếu như huynh không cưới, ta sẽ xé rách quần áo, kiện huynh vô lễ.”
Sở Nhược Hề bĩu môi, có chút tức giận.
Thấy Lãnh Thanh Hạc im lặng, chỉ nghiêng đầu nhìn mình đầy ẩn ý, xấu hổ hỏi: “Huynh đang nhìn cái gì vậy?”
Lãnh Thanh Hạc khẽ cười: “Muội đang giở trò lưu manh với một người đàn ông xem ai hơn ai sao? Ta đương nhiên đang chờ xem muội cởi quần áo ra sao để kêu vô lễ.”
Sở Nhược Hề một tiểu cô nương cũng chỉ là động mồm động miệng, nào
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vuong-phi-muon-tai-gia-roi/1006151/chuong-521.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.