Huệ Phi vẫn khóc ríu rít.
“Nhưng mà ta đau lòng lắm.
Sau lần này, chỉ e là âm dương cách biệt, kiếp này sẽ không được gặp mặt nữa.
Nếu như hai nước luôn hòa bình qua lại thì tốt, nếu không chẳng phải Cẩm Ngu đáng thương của ta sẽ phải chịu khổ à?”
Mộ Dung Phong ăn nói vụng về, không biết an ủi thế nào, bèn nhìn Lãnh Băng Cơ xin giúp đỡ.
Lãnh Băng Cơ bĩu môi, nói chuyện không hề khách khí:” Ta cũng cảm thấy như vậy thật, nghĩ một chút đã thấy không nỡ rồi, rời xa quê hương, khổ cực không nơi nương tựa, còn phải nhìn sắc mặt người khác, như giẫm trên băng mỏng.
Cuối cùng chôn thây tha hương, thê thảm cực kỳ.”
Lời này là đã rét vì tuyết còn lạnh vì sương, Huệ Phi khóc càng thêm khó chịu.
Mộ Dung Phong âm thầm túm tay áo của nàng, ý bảo nàng không nên tiếp tục lửa cháy đổ thêm dầu.
Lãnh Băng Cơ lại thêm một câu:” Cho nên ta cảm thấy, ngài nên lấy sức mạnh này đến trước mặt phụ hoàng.
Khuê nữ một tay vất vả nuôi lớn, nói tiễn đi là tiễn đi liền, từ đây dưới gối ngay cả một người để nói chuyện giải buồn cũng không có, lạnh lẽo đến cỡ nào chứ? Ta không có công lao cũng cũng có khổ lao mà, kết quả là ca ca lấy đồ cưới gả nữ nhi, lại đổi lấy quan hệ ngoại giao giữa hai nước Trường An và mạc Bắc, phụ hoàng chiếm món hời lớn rồi, lại không có chút tiền hoa hồng nào à?”
Câu này rõ ràng mang theo mỉa mai, Huệ Phi cũng không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vuong-phi-muon-tai-gia-roi/1006097/chuong-467.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.