Cừu thiếu chủ vẫn mặc bộ cảm bào đỏ tươi như máu, trên viền cổ tay và vạt áo trước ngực thêu một hàng hoa bỉ ngạn diêm dúa bằng chỉ kim tuyến. Hắn ta nhe răng cho nàng một nụ cười trắng sáng, nụ cười này khiến cả căn phòng bừng sáng hẳn lên, sinh động vô cùng.
“Quấy rầy giấc mộng xuân của nàng?”. Lãnh Băng Cơ hất chăn ra, bước xuống giường:” Huynh hồi sinh khi nào?”
Cừu thiếu chủ không hề kiêng kị gì mà giương mắt đánh giá nàng:” Nàng ngủ mà cũng mặc y phục à? Sớm biết thế ta nằm thẳng xuống bên cạnh nàng, chờ nàng dậy cho rồi. Ngồi trên cái ghế đẩu này vừa lạnh, vừa cấn đau mông nữa chứ?”
Lãnh Băng Cơ tức giận trừng mắt nhìn hắn ta, sau đó vươn tay lấy xiêm ý treo bên cạnh mặc vào:” Làm sao huynh biết ta đã trở về phủ?”
Hỏi xong, nàng lại cảm thấy mình đúng là ngu, đường đường là các chủ của Tàng Kiểm Các, tại mắt ở tám hướng, tự nhiên tin tức sẽ linh thông rồi.
Cừu thiếu chủ đưa ngón tay ra quấn máy lọn tóc đen trước ngực, trong quyến rũ vô cùng:” Ta mới về kinh mấy ngày hôm trước, sau khi về bèn tới thẳng Kỳ vương phủ tìm nàng, thế nên mới biết nàng đã tiến cung. Nếu nàng còn không ra, ta sẽ tới thắng hoàng cung kiếm nàng”
Lãnh Bằng Cơ không thèm rửa mặt, cũng không súc miệng mà trực tiếp ngồi xuống bên cạnh hắn ta:” Thị vệ trong cung nghiêm ngặt hơn Kỳ vương phủ rất nhiều, tốt nhất huynh nên thành thật một chút. Nếu không, đánh mất cái mạng nhỏ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vuong-phi-muon-tai-gia-roi/1006077/chuong-447.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.