Ở trong cung, bị một đám người coi như yêu tinh, cho dù là lời đồn đã được đánh tan, trả lại sự trong sạch cho bản thân nhưng có thể giống như vậy sao?
Lẵng Băng Cơ đột nhiên phát hiện, bản thân ấy vậy mà bất tri bất giác yêu thích Vương Phi, thích những con người ở đay. Ít nhất, trong Vương phủ vôn dĩ rất đơn giản, không có nhiều chủ từ như vậy, cũng không có nhiều chủ từ nhua vậy, cũng không có nhiều tranh đấu, mục tiêu duy nhất cảu hạ nhân chính là hầu hạ thật tốt chủ tử của mình, làm việc của mình, ăn cơm trong bát của mình.
Ngoài trân yêu phong do Lẵng Băng Nguyệt gây ra lúc đầu, sau đó, ở đây luôn gió yên sóng lặng, rất tốt. Cho nên trông coi tốt nhà mình, đuổi giặc ngoại, bảo vệ lãnh thổ của nam nhân rất quan trọng.
Lãnh Bằng Cơ hỏi thăm đơn giản mấy người Nhi Nhi và quản sự, những ngày này nàng không ở trong phủ, trong phủ có yên ổn không. Hai ba câu đơn giản xử lý một số chuyện nhỏ nhặt.
Vụ phó tướng lúc này mới vội vã chạy đến, chậm chạp ngại ngùng không tiến lên phía trước.
Lãnh Băng Cơ nhấc váy lên, đi một vòng xung quanh hắn ta, nhấc chân ra hiệu cho hắn ta, không tìm được chỗ đặt chân thích hợp, cũng đành bỏ qua.
Vụ phó tướng cười hì hì:” Chuyện này không thể trách mạt tương tự cho mình thông minh, tên khỉ kia trước đây từng ra vào cung vài lần, đưa thư chạy việc cho Vương gia. Là Vương gia chế trong cung phòng bị không đủ nghiêm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vuong-phi-muon-tai-gia-roi/1006050/chuong-420.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.