Thẩm Phong Vân đã sớm nhìn thấy cô mẫu cùng tẩu tử nhà mình đáng thương, lúc này nghiêm trang nói:
“Đề nghị trước hết để cho phạm nhân ăn một chút gì, mọi người không có ý kiến chứ?”
Ai dám có ý kiến? Tuy nói hiện tại là trong thiên lao, nhưng là từ việc Hoàng đế cố ý đem Thẩm Phong Vân phái tới, liền nhìn ra đầu đuôi, đây chính là việc nhà, không thể xen vào.
Lúc này, Thẩm Phong Vân bỏ tiền túi, lệnh ngục tốt nhanh chóng chạy đến tửu lâu lân cận đóng gói vài món thức ăn, đặt trước mặt Lãnh Băng Cơ, Lãnh Băng Cơ cùng Huệ Phi hai người gió quét mây tạn, hất quai hàm ăn lấy ăn để như hổ đói.
Đợi đến hai người ăn uống no đủ, lau miệng sạch sẽ, Thẩm Phong Vân lúc này mới tận chức tận trách lại hỏi một câu:
“Tẩu tử có lời nói giải thích nào không? Thế cục bây giờ đối với tẩu rất bất lợi”
Lãnh Băng Cơ thỏa mãn thở dài một hơi:
“Chúng ta nhìn xem bộ dạng ta như lang thôn hổ yết, đều đã bị đói mấy ngày, trông giống như là vừa gặm xong đống xương cốt này sao? Đệ nhìn phía trên những xương cốt này đến một chút vụn thịt cũng không có, còn không biết đã chôn bên trong đống đất bao lâu đâu.
Ta nếu như có khẩu vị tốt như vậy, những người ở trong thiên lao này mới mẻ nóng hổi không ăn, chạy tới bên trong nghĩa địa đào thịt rừng, có ngốc như vậy không chứ?”.
Ngốc hay không ngốc, vậy cần phải có chứng cứ mới nói chuyện được, chúng ta nói
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vuong-phi-muon-tai-gia-roi/1006034/chuong-404.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.