Tào hậu nói: “Mọi người đều tưởng Mộ Dung Khanh đã tới Bắc Mạc, sẽ không trốn được, cũng tưởng hắn không muốn chạy, không ngờ hẳn nói đi là đi, bây giờ bá tánh đều biết có thần y từ Đại Chu tới, mọi người đều đang ngửa cổ trông mong, đợi vị thần y này tới khu dịch, Hoàng thượng, người thấy, làm thế nào mới tốt đây?"
Tào hậu thực sự hy vọng Hoàng đế thu hồi mệnh lệnh, tạm hoãn công kích Đại Chu, ngoài chiến trong loạn, thiên tai, dịch bệnh, mấy chuyện xui xẻo này đều rơi trên đất của Bắc Mạc, người chịu khổ không phải mấy vị tại vị trên cao, mà là những lão bá tánh tội nghiệp vô tội.
Dưới loại tình huống này, nếu như còn phát binh xâm lược thì bá tánh chỉ e sẽ thật sự bạo động.
Nhưng, Hoàng đế hiển nhiên muốn xác định tình hình chiến tranh càng sớm càng tốt, nghĩ một hồi rồi hỏi: “Hoàng hậu có kiến nghị gì?”
“Thần thiếp thật sự đã nghĩ ra một cách, có thể để Hoàng thượng xuất binh đánh Đại Chu một cách hợp lẽ, mà không khiến
Cập nhật sớm nhất tại.
bá tánh chỉ trích người không quan tâm đến dịch bệnh, chuyên tâm đánh tốt”
“Mau nói!" Đôi mắt Hoàng đế sáng lên.
Tào hậu khẽ mỉm cười, nói: “Hoàng thượng lập tức lệnh người phát tán tin tức, nói Mộ Dung Khanh đã trộm Thánh kiếm của Bắc Mạc ta, chạy về Đại Chu, rồi phái người tra xét toàn thành, đuổi ra ngoài thành, dọc đường dán lệnh truy nã.”
Hoàng đế nghe vậy, liền ha hả cười to: “Hoàng hậu thật sự là cánh tay phải của Trảm.”
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vuong-phi-da-tai-da-nghe/800179/chuong-562.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.