Viên Bảo quả quyết lắc đầu: "Không muốn!"
sĩ diện của Mặc Diệp lập tức nứt ra, đổ sụp trên mặt đất, không thể nhặt được nữa rồi.
"Tiểu tử ngoan."
Hắn bất lực trừng mắt nhìn nó.
Viên Bảo ôm mặt Vân Quán Ninh, hôn nàng một cái: "Mẫu thân, có phải con đã trút giận. được cho người rồi không? Người có vui không?"
Khuôn mặt Vân Quán Ninh ngay lập tức rạng rỡ vì vui mừng.
"Vui!"
Cảm giác được nhi tử chống lưng thật tuyệt!
Mặc Diệp: "..."
Mẫu tử nhà này, coi hắn như không tồn tại sao?
Cố thái hậu cười phá lên.
Viên Bảo nghiêm túc nói: "Mẫu thân, Viện Bảo nhớ người lắm! Nửa đêm hôm qua con thức giấc, nhớ người không ngủ được."
"Phụ thân giả nói đưa con đi gặp người, cho nên chúng ta mới tới."
Đứa nhỏ đang cố giải thích lý do tại sao vừa mới sáng sớm nó và Mặc Diệp lại xuất hiện trong hành cung.
Vân Quán Ninh tính tính thời gian...
Không đúng!
Ngày nàng vào hành cung, nàng phải ngồi xe ngựa suốt cả ngày, đến gần nửa đêm.
Nhưng Viên Bảo và Mặc Diệp đã khởi hành vào nửa đêm hôm qua.
Cho dù muốn đến hành cùng thì sớm nhất cũng phải chiều mới đến, đúng không?
Sao mà mới sáng sớm đã đến đây rồi?
"Hai người tới đây kiểu gì? Nhanh như vậy?"
Ngồi tên lửa sao?
Mặc Diệp đang định ngăn lại, Viện Bảo đã thành thật đáp lại: "Phụ thân giả đem con bay đến đây! Rất nhanh, rất nhanh!"
"Phụ thân giả nói sẽ sớm cho con gặp người, quả nhiên không nói dối con!"
Sau đó, đứa nhỏ mới quay đầu lại,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vuong-phi-buong-binh-la-than-y/601616/chuong-472.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.