Còn chưa bước vào cửa, nàng đã nghe thấy tiếng "bộp bộp" từ bên trong.
Đó là Cố thái hậu!
Cho dù Vân Quán Ninh ở trong hành cùng hai ngày qua cũng không nghe thấy Cố thái hậu cười vui vẻ như vậy... Lúc này nghe thấy tiếng cười này, Vân Quán Ninh không khỏi sửng sốt.
"Thái hậu làm sao vậy?"
Đối với ánh mắt hoài nghi của nàng, Như Yên không trả lời thẳng vào vấn đề.
Nàng ấy liên tục "xúi giục" Vân Quán Ninh: "Vương phi, người vào trong sẽ
biết!"
F
"Ngươi làm sao vậy, thần bí quá."
Vân Quán Ninh bất lực lắc đầu, ai biết vừa nhấc chân đi vào cửa đã nghe thấy thanh âm quen thuộc: "Cố tổ mẫu, người xem..."
Cố tổ mẫu?
Giọng nói quen thuộc lanh lảnh này là...
Vân Quán Ninh chưa kịp phản ứng thì một bóng người nhỏ bé đã lao nhanh về phía nàng.
"Mẫu thân!"
Viên Bảo lao thẳng vào vòng tay nàng như một viên đại bác nhỏ!
Vân Quán Ninh vô thức ngồi xổm và đón lấy đứa nhỏ.
Viên Bảo giơ hai tay ôm lấy cổ của nàng, hai chân vòng qua eo của nàng, giống như con lười trực tiếp treo ở trên người nàng!
"Mẫu thân! Con nhớ người nhiều lắm!"
Viên Bảo cứ bặm môi trên mặt nàng.
Lúc này, tâm trạng của Vân Quán Ninh có chút phức tạp.
Chỉ có vô số dấu hỏi hiện lên trong đầu nàng: Ta là ai? Ta đang ở đâu?
Không đúng!
Tại sao Viên Bảo lại ở đây? !
Vân Quán Ninh vừa ngạc nhiên vừa vui mừng nhìn Viên Bảo, hai tay ôm chặt lấy đứa nhỏ, nhìn chằm chằm rồi hỏi: "Bảo bối, sao
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vuong-phi-buong-binh-la-than-y/601614/chuong-470.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.