Hàn Hồn do dự không quyết, cứu hay không cứu? Cứu thì chuốc phiền phức bản thân nếu lão quái thai kia tìm mình thì chết là cái chắc, mà nếu không cứu thì một bông hoa tuyệt đẹp như vậy sẽ bị lão quỷ già đấy vùi dập.
Đương khi Hàn Hồn trong lòng còn do dự không quyết, xa xa trong rừng cây, mơ hồ truyền đến vài tiếng ma thú gầm rống.
“"Ai, coi như cô gặp may!" Nghe tiếng thú rống, Hàn Hồn cắn răng một cái, nhanh chóng đem nữ nhân nọ bế lên, bàn tay Hàn Hồn đặt ở bắp chân cùng sau ót nàng liền cảm thấy mềm mại trơn láng như ôn ngọc, cảm giác cực kì tuyệt vời.
Cắn nhẹ đầu lưỡi đem cỗ ý niệm kia đè xuống. Hàn Hồn ôm lấy mỹ nhân, sau đó nhằm hướng sơn động mà bán mạng chạy như điên.
Ôm nữ nhân trong lòng vọt vào căn nhà gỗ tròn sơn động, Hà Hồn đem nàng đặt nhẹ lên bãi đá, đặt mông ngồi xuống bên cạnh nàng, nặng nề thở hổn hển mấy hơi.
Trong lúc nghỉ ngơi, Hàn Hồn mới có thời gian quan sát nàng thật gần. Tinh tế đánh giá, Hàn Hồ trong lòng cảm thấy từ từ nhảy lên một nét kinh diễm. Mi mục như hoạ, dùng từ băng cơ ngọc cốt để hình dung nàng tựa hồ cũng không quá.
Đảo qua khuôn mặt căng mịn, ánh mắt Hàn Hồn chậm rãi dời xuống, lông mày hơi nhíu lại. Chỉ thấy dưới cái cổ ngọc, năm dấu trảo kinh khủng in lên bộ ngực, máu tươi thấm đỏ y phục.
Tìm khắp phòng có mấy lọ thuốc và mấy mảnh vải, thoáng do dự một hồi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vuong-gia/67916/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.