Bản thân Khuynh Bảo kinh ngạc đến quên cả bản thân trước đó đã khổ sở hít thở ra sao. Đăm đăm nhìn vào phía quầy bầy bán đá quý, y thấy một lão già tầm 50-60 tuổi tỉ mẩn lau từng viên ngọc, chiếc vòng quý, vuốt ve, nâng niu từng chút một, rồi lại thở dài để lại chỗ cũ, y cũng lấy làm bất ngờ trước biểu hiện của lão
nội tâm bên trong suy diễn đến cực điểm, có khi nào tin tức y dạy dỗ cái đám người ở chỗ " An phúc " truyền đến đây rồi?
Không được! y không thể nghi kị cho người tốt được, cứ áng binh bất động xem xét thêm đã
Tiêu Cầm đứng rất lâu theo dõi y, bản thân hắn cũng không tài nào hiểu được y đang suy tính thứ gì trong đầu, nên rất tự nhiên nói với y
" chủ nhân, chúng ta không vào sao?"
Y lập tức đưa ngón trỏ lên" suỵt "một tiếng, ra dấu đừng nói gì cả, rồi quay người thuận tiện đến chỗ gian hàng bánh bao đối diện đó ngồi xuống, Tiêu Cầm hắn cũng không nói thêm gì chỉ biết y qua đó thì hắn cũng phải theo sau.
Ngồi an vị được một lúc, y mới bắt đầu lên tiếng gọi chủ quán gần đó
" ông chủ, bánh này bán bao tiền?"
" chỉ 3 đồng! khách quan muốn mấy cái "
" vậy thì lấy ta 10 cái nhân thịt! "
" có liền!"
hồi lâu ông chủ cũng nhanh chóng lại gần bàn y và hắn đang ngồi, trên tay còn có thêm hai đĩa bánh nóng hổi, nghi ngút
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vuong-gia-tuong-quan-hom-nay-lai-duoi-den-roi-/3599598/chuong-14.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.