“Xem ra mình lạc cmn.” Sau khi bị hút vào trong cánh cửa Hàn Hồn và Tuyết Ly liền bị chia cắt.
Hàn Hồn đi xung quanh kiếm lối thoát hoặc tìm Tuyết Lynhưng tìm lâu rồi vẫn không tìm lối ra, thân thể thì kiệt sức, Hàn Hồn dứt khoát nằm bệt xuống đất.
“Chẳng lẽ ta lại chết ở nơi này sao.” Hàn Hồn nhắm mắt nằm bất động.
“Không, ta không muốn chết, ta muốn thành cường giả, muốn được hưởng thụ trái ôm phải ấp, muốn thoát khỏi kiếp xử nam” Hàn Hồn bỗng nhiên phẫn nộ hét ầm hết cả lên.
Sau khi hét xong Hàn Hồn lại dùng chút sức của mình đi tiếp về phía trước.
........................................................................
Không biết bao lâu qua đi cuối cùng Hàn Hồn cũng nhìn thấy được ánh sáng, cậu cố gắng lết thân thể của mình về phía ánh sáng đó. Thoát ra khỏi đường hầm đầy bóng tối Hàn Hồn liền lăn ra bất tỉnh.Thực sự là Hàn Hồn đã hoàn toàn kiệt sức rồi, nhưng chính là cái ý chí khát khao sống mãnh liệt đã giúp Hàn Hồn chèo chống tới bây giờ.
Sau nửa ngày Hàn Hồn mới tỉnh lại, cái bụng thì đói cồn cào Hàn Hồn tính kiếm cái gì ăn thì mới nhớ ra là mình vẫn bị kẹt trong cái hang động thần bí.
Hàn Hồn đánh giá xung quanh rồi nói “Chỗ này sao lại giống một thư phòng đến như vậy.”
Quả thực cái hang động này khá giống một cái thư phòng. Trong phòng thì có bàn để viết, nghiên mực, giá sách, tất cả tuy mục nát nhưng vẫn có thể nhận ra được.
Hàn Hồn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vuong-gia-tu-tien/2566826/chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.