Lí trí nói cho La Cầm Ca biết lúc này không nên cậy mạnh, thế nhưng về tình cảm, nàng ta bị Hàn Phỉ nhiều lần kíƈɦ ŧɦíƈɦ làm cho mất đi lý trí, tức giận một mình cầm kiếm xông lên.
"Ta muốn gϊếŧ ngươi a!"
La Cầm Ca giơ kiếm cứ như vậy xông lên.
Hàn Phỉ thoáng đẩy Vô Tận tránh sang một bên, sau đó tự mình nghênh đón. Không có ai nhìn thấy Hàn Phỉ hành động thế nào, nhưng bọn họ lại thấy được La Cầm Ca thậm chí còn chưa tới gần được Hàn Phỉ đã ngã gục xuống đất.
Hàn Phỉ tới gần vài bước, đứng lại, từ trên cao nhìn La Cầm Ca đang nằm dưới đất, nói: "Lại đến nữa chứ?"
La Cầm Ca mở to đôi mắt mờ mịt, muốn đứng lên, thế nhưng làm sao cũng không đứng lên nổi.
"Ta, ta muốn ngươi.. Chết đi.."
Dù cho không đứng lên nổi La Cầm Ca cũng không hề từ bỏ nói ra những lời hung ác.
Hàn Phỉ thở dài một hơi, quyết định không truy cứu nữa, xoay người rời đi.
"Vô Tận, đi thôi."
Vô Tận gật đầu, theo sau Hàn Phỉ chậm rãi rời đi.
Mọi người thấy hai bóng người một mập một quái dị chậm rãi biến mất trong rừng rậm. Mà La Cầm Ca nhìn bóng lưng họ, ánh mắt tràn ngập ác độc mãi vẫn không chịu tan đi.
Hàn Phỉ dẫn Vô Tận đi tới một nơi thật sâu trong rừng, cũng không muốn tiếp tục đề tài vừa rồi nữa, mà chuyển qua hỏi: "Là ai phóng hỏa đốt ngươi?"
Vô Tận bị đột nhiên hỏi như vậy, có chút không biết nói như thế nào.
Hàn Phỉ nhìn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vuong-gia-ta-se-giam-beo-ma/919627/chuong-769.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.